Chương 4
“Một: Giả Minh từng bị kết án 3 năm vì huy động vốn trái phép. Luật sư bào chữa? Chính là Chu Việt.”
“Đổi lại, sau khi ra tù, Giả Minh giúp hắn dựng kịch bản đầu tư để hút tiền người khác, chia lợi nhuận.”
Tôi khẽ nhếch môi:
“Mở nguyên ổ rắn độc.”
“Hai: Chu Việt dùng một công ty SPV đăng ký tại Virgin Islands, danh nghĩa là phân bổ tài sản quốc tế.”
“Rút tổng cộng 37 triệu tệ từ quỹ tín thác. Trên giấy tờ là đầu tư vào quỹ nghệ thuật Panama.”
“Thực tế, toàn bộ là trò phù phép: siêu xe cổ nằm trong gara nhà bố hắn, một trang trại rượu tại Bordeaux đứng tên ủy quyền ẩn danh.”
“Trên sổ sách lỗ nặng – nhưng tiền thì hóa của riêng.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Hắn ép tôi ký bảo lãnh là để bịt lỗ 37 triệu kia. Kéo tôi c.h.ế.t chung.”
“Chuẩn.” – Tề Duẫn cười nhẹ. – “Dùng tiền cô để chôn cô. Rồi còn bắt cô biết ơn.”
“Chồng cô đúng là thánh lừa đảo tài chính, nên viết sách dạy người mới vào nghề.”
Tôi cúp máy. Nhìn bầu trời sẫm lại phía xa.
37 triệu.
Là từng đồng tôi cày từng vụ mà ra.
Vậy mà hắn tiếc tám trăm tệ thuê nhà cho bố tôi?
Tôi rút điện thoại, bấm số quen thuộc:
“Bố, dọn khỏi căn nhà cũ đi. Con đã mua cho bố một căn hộ mới giữa trung tâm, có thang máy, đầy đủ tiện nghi.”
“Mai con qua đón bố.”
Giọng bố tôi run lên:
“Tiểu Ân… đắt lắm đúng không? Con đã bàn với Chu Việt chưa?”
“Bố à,” – tôi nói chậm rãi, – “đây là việc của con gái báo hiếu. Không liên quan đến ai cả.”
Tôi cúp máy, gửi cho Tề Duẫn một tin nhắn:
【Tập hợp toàn bộ bằng chứng. Soạn một bản ý kiến pháp lý chuẩn nhất. Tôi muốn hắn thân bại danh liệt ngay tại tòa.】
Một tuần trước ngày xét xử, tòa tổ chức buổi hòa giải cuối cùng.
Chu Việt xuất hiện trong bộ vest chỉn chu, mặt dày như bê tông, ngồi đối diện tôi với nụ cười ngạo mạn.
Bên cạnh hắn là luật sư Triệu Hải – kẻ nổi tiếng thích bẻ luật thành d.a.o găm.
Triệu Hải cười lịch sự, mở miệng trước:
“Thưa thẩm phán, thân chủ tôi – ông Chu Việt – là người đã tận tâm bảo toàn và phát triển tài sản gia đình.”
“Còn bà Lục Ân thì gần đây có dấu hiệu rối loạn cảm xúc nghiêm trọng, hành vi thất thường, liên tục lan truyền thông tin tiêu cực về ông Chu.”
“Chúng tôi nghi ngờ bà ấy không còn đủ năng lực hành vi dân sự.”
Tôi đặt một tập hồ sơ xuống bàn, đẩy tới trước mặt thẩm phán:
“Đây là bằng chứng chi tiết về việc Chu Việt đã chiếm đoạt và tẩu tán 37 triệu tệ tài sản chung qua công ty offshore.”
Tôi xoay sang phía Chu Việt – lần đầu tiên, hắn không còn giữ nổi biểu cảm.
“Phần một: Các đoạn chat và chứng từ chuyển khoản, cho thấy hắn bắt tay Giả Minh lừa đảo tài chính lần hai.”
“Phần hai: Bộ hồ sơ tài sản – quỹ Panama, siêu xe cổ, trang trại rượu – đều là tài sản đứng tên ẩn, do hắn chiếm dụng.”
“Phần ba: Bằng chứng giả mạo và cắt ghép tài liệu để phá hoại sự nghiệp tôi, mưu đồ chiếm toàn bộ tài sản.”
Chu Việt tái mặt. Triệu Hải há miệng định phản bác, nhưng tôi không để hắn kịp thở:
“Luật sư Triệu, tôi nhắc anh: bào chữa cho thân chủ mà biết rõ hắn phạm tội, anh có thể bị khép tội cản trở công lý. Mức án tối đa – 7 năm.”
Triệu Hải cứng họng, rút tay khỏi hồ sơ.
Tôi nhìn thẳng thẩm phán:
“Tôi không đến đây để chia chác. Tôi đến để kết thúc.”
“Chu Việt không chỉ chiếm dụng tài sản và rửa tiền, mà còn phỉ báng, vu khống và âm mưu hủy diệt sự nghiệp của tôi.”
“Tôi yêu cầu truy tố hắn theo đúng pháp luật.”
Chu Việt bật dậy, giọng run như lên cơn:
“Lục Ân! Con đàn bà độc ác! Là vợ chồng mà cô dám đẩy tôi vào tù?!”
Tôi đứng dậy, nhìn xuống hắn như nhìn cặn bã dưới chân:
“Lúc anh phá sự nghiệp tôi, lúc anh vét sạch tài sản tôi mua đồng hồ, xe cộ cho cả họ anh, nhưng lại tiếc 800 tệ thuê nhà cho bố tôi…”
“Anh có từng nghĩ — chúng ta là vợ chồng không?”
Đúng lúc đó, cửa phòng hòa giải bật mở.
Hai cảnh sát bước vào, giơ thẻ ngành:
“Ông Chu Việt, ông bị tình nghi lừa đảo tài chính và rửa tiền. Mời theo chúng tôi điều tra.”
Chu Việt sụm xuống ghế, mặt xám ngoét như tro.
Lúc bị áp giải, hắn ngoái đầu lại nhìn tôi — không còn ngạo mạn, không còn tính toán — chỉ còn hoảng loạn và sụp đổ.
Tôi nhìn theo hắn, lòng lạnh như băng.
Không thương xót. Không tiếc nuối.
Trận chiến này, tôi đã thắng.
Ngày thứ ba sau khi Chu Việt bị tạm giữ hình sự, mẹ hắn vác xác đến văn phòng luật của tôi.
Bà ta diện nguyên bộ Chanel, tay xách túi Hermès, son phấn nhòe nhoẹt vì khóc nhưng vẫn lòi rõ cái thái độ oán độc như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Vừa bước vào, bà ta đã ném thẳng một xấp ảnh vào mặt tôi.
“Lục Ân! Cô nhìn đi! Cô làm con trai tôi thành cái dạng gì thế này?!”
Tôi cúi xuống nhìn.
Chu Việt mặc đồ phạm nhân, đầu cạo trọc, mắt lờ đờ như xác sống – hoàn toàn là một phiên bản tơi tả không chút dấu vết của cái bản gốc bảnh bao mà tôi từng biết.
Tôi thản nhiên đáp:
“Hắn đang trả giá. Nhẹ đấy, còn thiếu nhiều.”
“Trả giá?!” – Bà ta gào lên như người điên. – “Nó làm tất cả là vì nhà này! Vì cô! Đồ đàn bà bạc nghĩa! Cô không có tim à?!”
Nói rồi lao lên định tát tôi.
Tiếc cho bà, Tiểu Trương – trợ lý tôi – đã chặn lại trước khi cái móng tay sơn đỏ đó kịp chạm vào mặt tôi.
“Xin lỗi, thưa bà. Đây là văn phòng luật sư. Mọi thứ đều có camera ghi hình và âm thanh. Mời bà kiểm soát hành vi.”
Tôi khoanh tay, liếc từ đầu đến chân:
“Dì à, bình tĩnh nào. Bộ đồ với cái túi trên tay dì chắc cũng gần cả triệu tệ nhỉ?”
“Toàn tiền của tôi đấy. Nếu dì làm trầy túi, tôi sẽ đòi bồi thường.”
Bà ta khựng lại, cứng đơ.
“Đồng hồ hai trăm ba chục nghìn mà con dì mua cho dì, mấy cái siêu xe cổ rỉ sét trong gara nhà bố chồng dì, rượu vang ở cái trang trại Bordeaux gì đó — cũng đều từ ví tôi mà ra.”
“Dì ngồi uống rượu của tôi, lái xe tôi, đeo đồ của tôi, rồi quay lại c.h.ử.i tôi là vô tình bạc nghĩa à? Dì có nhầm không vậy?”
Mặt bà ta xanh mét, run lên bần bật vì tức.
“Cô lấy chồng nhà họ Chu thì tiền cô là tiền của nhà họ Chu! Phụ nữ cần gì giữ nhiều tiền? Cuối cùng chẳng phải cũng là để lại cho cháu đích tôn thôi à?”
Tôi bật cười, kiểu cười như nghe hài nhảm.
“À, ra thế. Vậy giờ nghe kỹ tôi nói này.”
“Một: Tôi không có nghĩa vụ đẻ cháu cho nhà bà.”
“Hai: Giả sử tôi có đẻ, thì tiền của tôi cũng chỉ để lại cho con tôi, không phải cho cái họ Chu rác rưởi mà bà đang tôn thờ đâu.”