Chương 3
Tôi thử nhập ngày kỷ niệm cưới, ngày sinh nhật hắn, ngày mẹ hắn sinh.
Tất cả đều sai.
Không hiểu vì sao, tôi gõ ngày chúng tôi ký bản 《Thỏa thuận Ủy quyền Quản lý Tài Sản Gia Đình》.
“Cạch.” – Thư mục mở ra.
Bên trong là một hồ sơ hoàn chỉnh, chuẩn bị gửi lên Hiệp hội Luật sư.
Người tố cáo: Chu Việt.
Người bị tố cáo: Lục Ân.
Hắn cắt ghép những vụ án phức tạp nhất tôi từng xử, bóp méo thành sai phạm đạo đức nghề nghiệp.
Video tôi bật khóc sau một vụ thua kiện? Hắn bảo là “không kiểm soát cảm xúc, không đủ năng lực”.
Đoạn tôi phàn nàn về khách hàng? Hắn cắt ghép thành “xúc phạm thân chủ”.
Tồi tệ nhất là đoạn trích từ bản thỏa thuận:
“Nếu một bên bị đình chỉ hoặc thu hồi tư cách hành nghề chuyên môn, thì bên còn lại được toàn quyền xử lý tài sản trong Quỹ Tín Thác Gia Đình.”
Hắn định hủy cả sự nghiệp tôi. Để đường đường chính chính nuốt sạch số tiền tôi kiếm được!
Cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh. Bản lĩnh của một luật sư bắt đầu lên tiếng.
Tôi nhanh chóng mã hóa lại tập tài liệu, upload lên cloud riêng, rồi xóa sạch mọi dấu vết.
Vừa gập máy tính lại thì cửa phòng bật mở.
Chu Việt đứng đó, mặc áo ngủ, dựa vào khung cửa, mắt lim dim:
“Em tìm gì vậy? Làm anh tỉnh giấc rồi.”
Tim tôi lỡ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thản như nước.
Tôi chỉ vào màn hình:
“Nhớ ra chi tiết vụ kiện ngày mai, nên kiểm tra lại chứng cứ.”
Hắn nhìn tôi vài giây, nhếch môi:
“Đúng là đồ cuồng công việc. Mà này, khuya vậy rồi, quý này tiền điện lại sắp vượt chỉ tiêu đấy.”
Hắn quay lưng đi.
Tôi đứng yên, mắt lạnh như băng.
Nếu anh muốn dùng pháp luật làm vũ khí—
Tôi sẽ dùng chính pháp luật để đ.â.m xuyên tim anh.
–
“Anh Tề, tôi muốn thuê anh điều tra chồng tôi – Chu Việt.”
Tề Duẫn ngả người ra sau ghế, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt tôi:
“Muốn điều tra cái gì?”
“Tất cả. Dòng tiền, mạng xã hội, lịch sử liên lạc, và cả cái thằng bạn mở công ty năng lượng mới – Giả Minh.”
Tề Duẫn hơi nhướng mày:
“Luật sư Lục, mấy trò đó không rẻ đâu.”
Tôi không nói nhiều, đặt lên bàn một chiếc thẻ đen:
“Mật khẩu sáu số tám. Nếu không đủ, cứ báo tôi.”
Anh ta không nhận. Chỉ nhếch môi cười:
“Tôi không nhận vụ vì tiền, tôi nhận vì… vui. Cho tôi một lý do đủ hấp dẫn.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng lạnh tanh:
“Hắn dùng chính tiền tôi kiếm được để dựng nên một cái bẫy pháp lý, muốn chôn vùi sự nghiệp của tôi bằng thứ luật mà tôi thông thạo nhất.”
“Tôi muốn đảo ngược bàn cờ. Biến hắn từ thợ săn thành con mồi.”
Nụ cười của Tề Duẫn biến mất. Anh ta cầm chiếc thẻ lên, xoay nhẹ giữa những ngón tay.
“Khá lắm. Ba ngày nữa, tôi sẽ cho cô bản báo cáo khiến hắn không ngóc đầu nổi.”
Tôi trở lại văn phòng, gọi cho trợ lý – Tiểu Trương:
“Soạn đơn khởi kiện. Yêu cầu hủy bỏ bản 《Thỏa thuận Ủy quyền Quản lý Tài Sản Gia Đình》. Bị đơn: Chu Việt.”
Đầu dây bên kia, Tiểu Trương nghẹn lời:
“Luật sư Lục… chị chắc chứ?”
“Làm đi.” – Tôi ngắt lời. – “Và đặt lịch với công chứng viên trưởng. Tôi cần lập một văn bản di chúc và giám hộ tự nguyện.”
Trong di chúc, tôi sẽ ghi rõ: Nếu tôi có mệnh hệ gì, toàn bộ tài sản cá nhân sẽ được quyên góp cho viện dưỡng lão phường – sau khi trừ quỹ dưỡng lão dành riêng cho bố.
Người giám hộ hợp pháp trong trường hợp tôi mất năng lực hành vi dân sự – tôi chỉ định: Tần Y.
Chu Việt muốn thấy tôi mất hết?
Được. Nhưng tôi sẽ là người cuối cùng cười.
Chiều hôm đó, điện thoại đổ chuông.
Chu Việt, giọng tức giận không che giấu:
“Lục Ân, em phát điên à? Dám nộp đơn kiện tôi? Em biết hậu quả không?! Tài sản bị phong tỏa, dự án của tôi tiêu tan!”
Tôi bình thản như đang đọc bản tin:
“Tôi là luật sư. Khi quyền lợi bị xâm phạm, tôi tin luật pháp sẽ lên tiếng.”
“Đó là tài sản của chúng ta! Em định c.h.é.m sạch tất cả sao?!”
“Không.” – Tôi nói lạnh. – “Đó là tài sản của tôi. Dự án đó là mộng tưởng của anh.”
“Lục Ân! Tôi có cả trăm cách bắt em rút đơn!”
Tôi tắt máy. Nhìn ra dòng xe đông đúc ngoài kia, tôi bật cười.
Muốn tôi tay trắng?
Tôi sẽ dùng chính cái bẫy anh dựng để xiềng cổ anh lại.
Chu Việt — cứ chờ đấy.
Chu Việt ra đòn nhanh hơn tôi tưởng.
Sáng hôm sau, mạng nội bộ văn phòng luật bỗng ghim một bài viết nặc danh:
《Sốc: Nữ luật sư nổi tiếng nghi mắc rối loạn lưỡng cực, từng nhiều lần đòi tự sát?!》
Trong bài là chi chít những lời vu khống về trạng thái tinh thần của tôi. Kèm theo vài bức ảnh đã làm mờ – nhưng ai cũng nhận ra là tôi.
Chính là những bức tôi từng thấy trong máy hắn.
Cuối bài còn “vô tình” thả câu:
“Một luật sư không kiểm soát được cảm xúc, liệu có đủ tư cách phụ trách tài sản khách hàng không?”
Một câu, đủ để bóp nghẹt danh tiếng của tôi.
Không ngoài dự đoán, đối tác điều hành – Lão Lý – lập tức gọi tôi vào phòng họp.
“Lục Ân, chuyện này là sao?”
Tôi rút từ túi tài liệu bản đ.á.n.h giá tâm lý chính quy từ bệnh viện cấp cao:
“Tôi đã kiểm tra tâm lý tuần trước. Hoàn toàn ổn định, không có bất thường.”
Lão Lý cầm tài liệu, nhưng ánh mắt vẫn nặng nề.
“Chuyện này ảnh hưởng nghiêm trọng. Có hai khách hàng lớn vừa yêu cầu thay người phụ trách.”
Tôi gật đầu. Đúng ý hắn.
Mục tiêu thật sự của Chu Việt không chỉ là danh tiếng, mà là cắt đứt dòng tiền của tôi – đẩy tôi vào cảnh phụ thuộc.
Tôi rời văn phòng, đi qua hành lang – ánh mắt dò xét lấp đầy phía sau.
Trở về văn phòng riêng, tôi đóng cửa lại, gọi cho Tần Y:
“Y Y, giúp mình điều tra toàn bộ lịch sử gọi điện giữa Chu Việt và thằng bạn thân mở viện tâm thần của hắn trong 5 năm qua.”
Tần Y cười khẩy:
“Ồ, bắt đầu đáp lễ rồi hả?”
“Nó động vào bát cơm của mình, không phản đòn thì còn gì là luật sư?”
Buổi chiều, điện thoại Tề Duẫn gọi đến. Giọng anh ta mang chút hưng phấn:
“Luật sư Lục, ông chồng của cô đúng là một cây ATM di động đầy bí mật.”
“Vào vấn đề chính đi.” – Tôi lạnh giọng.