Chương 1
Sau khi trở thành nội trợ, mỗi tháng chồng chỉ đưa cho tôi 500 tệ tiền sinh hoạt.
Anh ta bắt tôi dùng đúng số tiền đó để mua rau, nấu cơm, đóng tiền điện nước lo toàn bộ chi tiêu trong nhà.
Anh ta thậm chí còn trơ trẽn nói: “Đưa em 500 tệ đã là quá nhiều rồi.”
Nếu đàn ông trong nhà không cho tiền, thì tự nhiên sẽ có đàn ông bên ngoài chịu chi thôi.
Ví tiền ngày càng dày lên, tôi liền đường hoàng bắt đầu chăm chút bản thân: mua mỹ phẩm tốt hơn, đăng ký lớp học nâng cao.
Đối diện với sự nghi ngờ của chồng, tôi chỉ thản nhiên đáp:
“Thì từ 500 tệ anh cho đấy chứ còn gì.”
Anh ta lập tức nổi cáu:
“500 tệ mua rau còn chẳng đủ, sao em có thể mua được những thứ đắt đỏ như vậy?”
Buồn cười thật. Thì ra trong lòng anh ta cũng tự biết rõ 500 tệ căn bản là không đủ tiêu!
…
Chương 1:
Tôi tên là Kiều Ý. Sau vài năm yêu nhau với bạn trai, chúng tôi thuận theo tự nhiên mà kết hôn, rồi cũng tự nhiên sinh ra cô con gái nhỏ tên Đoá Đoá.
Vì con còn nhỏ, không thể thiếu người chăm sóc cho nên Lương Trí Tân chồng tôi đã bàn bạc với tôi, anh muốn tôi nghỉ việc ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.
Tôi ban đầu không quá đồng ý:
“Em cũng muốn đi làm, cũng muốn tự kiếm tiền.”
“Hay là em vẫn đi làm, rồi chúng ta thuê bảo mẫu đến chăm con không được sao?”
Lương Trí Tân thuyết phục:
“Nhưng thuê bảo mẫu trên thị trường toàn sáu, bảy nghìn một tháng, còn cao hơn cả lương của em. Như vậy chẳng phải lỗ à?”
“Hơn nữa, giao con cho người ngoài, em có yên tâm không?”
Tôi bắt đầu d.a.o động.
Anh ấy còn nói, anh đi làm kiếm tiền là để hai mẹ con tôi có cuộc sống tốt. Toàn bộ lương sẽ giao hết cho tôi quản lý, tuyệt đối không bạc đãi tôi.
Đã vậy, tôi cũng chẳng còn lý do từ chối.
“Được rồi.”
Thế là từ đó, anh lo chuyện bên ngoài, tôi lo việc trong nhà. Ba năm cứ như thế mà trôi qua.
Làm nội trợ thì không có thu nhập, cho nên tôi chỉ biết tằn tiện tính toán từng đồng để tiết kiệm chi tiêu.
Tối hôm đó, nhân dịp ngày hội mua sắm, tôi tranh thủ đặt thêm giấy vệ sinh và đồ dùng cần thiết.
Lương Trí Tân khi đó đúng lúc đi ngang, liếc vào điện thoại của tôi liền kêu ầm lên:
“Em mua giấy vệ sinh mà dùng tới cả một nghìn tệ á?!”
“Nhà mình điều kiện gì mà em dám tiêu nhiều tiền thế cho giấy vệ sinh hả?!”
Tôi không ngờ anh lại ngạc nhiên đến vậy, bèn nghiêm túc giải thích:
“Không chỉ giấy vệ sinh, còn có băng vệ sinh của em, giấy ướt cho Đoá Đoá nữa. Đây là số lượng dùng cho cả ba người trong một năm lận.”
Anh ta vẫn cố chấp lắc đầu:
“Nhưng em cũng không thể tiêu tận một nghìn tệ như thế! Em tưởng nhà mình tiền nhiều lắm à?”
Tôi thấy câu này thật khó nghe, bèn phản bác:
“Anh phải so sánh giá cả mới thấy được chứ! Bây giờ đang đợt giảm giá rẻ nhất trong năm, tất cả đều giảm 50%. Mua trọn gói một lần còn tiết kiệm hơn là mua lẻ từng lúc.”
Ba năm nay, Lương Trí Tân chưa bao giờ quản lý chi tiêu trong nhà, nên anh đâu hiểu việc tích trữ thế này tiết kiệm được bao nhiêu. Cho nên anh ta cứ khăng khăng cho rằng tôi tiêu sài hoang phí.
Tôi cuối cùng cũng bực mình:
“Anh đã nói anh lo việc bên ngoài, em lo việc trong nhà, vậy chuyện chi tiêu trong nhà chẳng phải là việc của em sao?”
Nói xong, tôi bỏ đi, vào phòng để dỗ Đoá Đoá ngủ.
Ban đầu tôi cứ tưởng chuyện chỉ đến thế là thôi.
Không ngờ sau khi con ngủ, Lương Trí Tân lại bước đến trước mặt tôi, vẻ mặt nghiêm túc:
“Kiều Ý, anh thấy chúng ta cần phải nói chuyện rõ ràng về chi tiêu trong gia đình.”
Tôi ngơ ngác:
“Chi tiêu trong nhà mình có vấn đề gì sao?”
Lương Trí Tân lương một tháng mười hai ngàn, sinh hoạt phí sáu ngàn, tiền nhà hai ngàn, mỗi tháng còn tiết kiệm được bốn ngàn.
Vì sau này Đoá Đoá đi học cần tiền, nên tôi đã đem tất cả khoản dư đi gửi tiết kiệm có kỳ hạn.
Điều kiện này tuy không thể gọi là giàu có, nhưng tôi thấy như vậy đã đủ mãn nguyện rồi.
Anh lắc đầu:
“Trước đây là do anh quá tin tưởng em, mới đưa thẻ lương cho em mà không hỏi em tiêu thế nào.”
“Nếu hôm nay không tình cờ nhìn thấy, anh còn chẳng biết em tiêu tiền hoang phí đến mức mua giấy vệ sinh mà hết tận một nghìn tệ!”
Hóa ra chuyện này vẫn chưa xong sao?
Tôi cạn lời:
“Em đã nói nhiều lần rồi, một nghìn đó là chi phí cho cả một năm.”
“Ví dụ như giấy vệ sinh, nếu tháng nào cũng mua lẻ thì mất gần một trăm tệ, còn mua một lần đủ cả năm thì chỉ cần năm trăm thôi.”
Anh vẫn lắc đầu:
“Không được, em suốt ngày ở nhà chẳng làm gì, còn tiêu xài hoang phí như thể. Em nghĩ anh kiếm tiền dễ lắm hả?”
“Thôi để anh tính như này, kể từ hôm nay trở đi, anh sẽ không đưa thẻ lương cho em nữa, mỗi lần chỉ chuyển cho em năm trăm.”
Câu này của anh nói cứ như tôi ở nhà chẳng phải làm gì.
Cơm canh anh ăn mỗi ngày, quần áo sạch sẽ trên người anh, chẳng lẽ từ trên trời rơi xuống?
Mà năm trăm thì đủ làm được gì?
Mặt tôi lập tức sa sầm.
Anh thấy thế liền vội vàng:
“Năm trăm này tiêu hết thì cứ nói với anh, anh đâu phải không cho em nữa.”
“Anh chỉ muốn rèn cho em ý thức tiết kiệm thôi. Anh đi làm cực khổ như vậy, em cũng nên thương anh chút chứ?”
Tôi đương nhiên là thương anh.
Nên cuối cùng chỉ đành gật đầu:
“Được rồi, vậy ghe theo anh vậy.”
Anh vui vẻ chuyển tiền cho tôi:
“Vợ à, anh biết ngay em vẫn là người yêu anh nhất!”
“Năm trăm này em cầm tiêu trước, hết anh lại đưa tiếp!”
Ban đầu tôi nghĩ, dù sao cũng là người một nhà, tiền ai giữ chẳng khác gì.
Huống hồ tiêu hết lại xin anh cũng được.
Nhưng rất nhanh, tôi đã biết mình sai.
…
Hôm sau, công ty sữa gọi điện đến:
“Chị ơi, dịch vụ giao sữa tháng này sắp hết, chị có muốn gia hạn không?”
Để đảm bảo dinh dưỡng, tôi đặt sữa tươi cho cả ba người trong nhà.
Mỗi ngày ba chai, một tháng sáu trăm tệ.
Tôi định gia hạn, nhưng khi thanh toán thì hiện ra số dư không đủ chỉ còn năm trăm, thiếu mất một trăm.
Lúc đó Lương Trí Tân đang trong nhà vệ sinh.
Tôi gõ cửa:
“Chồng ơi, chuyển thêm tiền cho em, em phải đặt sữa.”
Bên trong im lặng.
Tôi gõ thêm mấy lần, anh vẫn giả vờ như không nghe.
Tôi nhận ra anh cố tình làm ngơ, tức muốn phát điên, mà nhân viên công ty sữa thì cứ chờ câu trả lời.
Bất đắc dĩ, tôi đành chuyển trước hai trăm:
“Vậy đặt cho một người một tháng đi.”
Người lớn không uống cũng được, nhưng Đoá Đoá còn nhỏ, cần bổ sung canxi.
Vừa trả tiền xong, anh cũng từ nhà vệ sinh đi ra.
Anh nhìn vào màn hình điện thoại tôi, lập tức cười lớn:
“Lần này đặt sữa chỉ mất có hai trăm thôi à?”
“Thấy chưa, anh đã nói đưa em năm trăm là hợp lý mà! Em bắt đầu biết tiết kiệm rồi đấy!”