Chương 3:

Cập nhật lúc: 06-03-2026
Lượt xem: 0

Biết sự thật, mẹ gần như suy sụp.
Cuối cùng, bà đổ lỗi tại tôi không phải con trai, nếu là con trai thì đã giữ chân được bố.
Nhưng tôi không phải, nên bao năm qua tôi không hề nhận được tình bố hay bà nội, lúc đó tôi luôn muốn làm vừa lòng họ thật nực cười khi tôi bị bố và ông bà nội ghét  chỉ vì tôi là con gái chứ không phải con trai
Vậy mà mẹ vẫn muốn giữ gìn hôn nhân ấy
lần này, tôi vẫn muốn giải thoát cho bà vì tôi biết không thể trách người mẹ này của tôi được bà đã hi sinh quá nhiều
Tôi mẹ để mẹ đi tìm chính mình , không lừa dối, không vắt kiệt bởi bố, bà nội, tình nhân của bố hay hai đứa con riêng đó.
Dù đời trước mẹ đã đẩy tôi vào làn xe đang lao , tôi không thể phủ nhận rằng đó bà từng rất yêu tôi. Trong tuổi thơ tôi, bà dành tất cả những điều đẹp nhất tôi.
Tôi không thể quên điều ấy, nhưng cũng không thể tha thứ tổn thương bà đã gây ra chỉ vì hai chữ vì tôi.Bà không hiểu được tôi cũng vì bà mà đã cố chịu đựng như thê nào khi sống trong một gia đình trọng nam khinh nữ.
Tôi mong bà thoát khỏi đau khổ thật nhưng không còn liên quan tôi, tôi muốn cả 2 đều được giải thoát.
Tôi né tránh ánh mắt cầu cứu mẹ, không ngăn bố dắt bà đi ly hôn.
khi kéo khỏi nhà, bà gào lên:
“ Thanh Thanh, con đúng là đồ vô ơn! Bố con đòi ly hôn con không khuyên ngăn, còn hùa theo chia tài sản! Nuôi con bao nhiêu năm cũng vào bụng chó hết rồi…”
Giọng bà cứ thế vọng xa nhà kéo dài tận cổng Ủy ban dân sự.
Dù mẹ tôi không muốn, nhưng họ vẫn hoàn tất thủ tục ly hôn.
Tôi cũng bất ngờ . Mẹ tôi luôn mạnh mẽ, khi bố đòi ly hôn, bà sẽ không quỵ lụy níu kéo. bố tôi thì càng không giữ , thế là cuối cùng mỗi một ngả.
Có lẽ bố tôi từ lâu đã vứt bỏ mẹ. Họ nhanh chóng kiểm kê tài sản trong thời gian chờ ly hôn chính thức. Mẹ tôi được chia 300.000 tệ trách nhiệm nuôi tôi khi nghiệp đại .
Ngày cầm tờ giấy ly hôn, mẹ tôi trông thất thần, ôm tôi khóc:
“Thanh Thanh, chỉ còn hai mẹ con ta nương tựa vào nhau. Rời xa cái đồ khốn Giáo Bạch rồi, mẹ con nhất định sống tốt  !”
Tôi chờ khi bà bình tĩnh rồi mới lắc đầu:
“Mẹ, là một mình mẹ mới phải .”
Mẹ tôi sững , hỏi :
“ Thanh Thanh, con có ý gì?”
Tôi cố kiên nhẫn giải thích:
“Con đã đăng ký chương trình hỗ trợ sinh tại trường, sắp phải nhập học rồi. Trường con quản lý nội trú, trừ lễ Tết cố định , con không thể ra ngoài. nên là mẹ phải tự một mình .”
“Trường nào? Chương trình gì? Con đã đăng ký khi nào vậy? Sao không nói với mẹ?”
Mẹ trách tôi vì không bàn bạc .
Nhưng tôi đã nói rồi.
Chỉ là hai tháng qua, bà chỉ mải mê chia tài sản, lo chuyện ly hôn với bố, dành chút tâm trí nào tôi.
thật , tôi cũng không cần bà quyết định thay.
Chuyện ở kiếp trước , cộng với những tôi thấy ở kiếp này, đã dạy tôi một điều:
Lựa chọn thì phải tự chịu trách nhiệm. Đổ lỗi cho người khác chỉ khiến ai cũng khổ.
Mẹ cố gắng thế nào cũng không thể làm chủ đời bà, sao tôi phải trở thành gánh nặng thêm?
Tôi nói:
“Mẹ, con đã nói rồi. Hơn nữa, con đã trưởng thành. đời con, con tự quyết, con sẽ chịu trách nhiệm. Mẹ cũng nên như vậy hãy sống cho bản thân mình”
Cảm xúc mẹ tôi bùng lên, mắng tôi như xối nước:
“ Thanh Thanh, con có cánh rồi nên không cần mẹ nữa phải không? kia sao không nói đi! Mẹ vì con đủ mọi khổ, con lớn rồi, bố không cần mẹ, con cũng không cần nốt! Đồ vô ơn!”
“Nếu không phải vì con giữ không được bố, nếu không phải con xúi mẹ ly hôn, thì cái nhà này vẫn yên ổn. Đồ súc sinh, lẽ mẹ nên bóp c.h.ế.t mày từ đầu, khỏi phải khổ vì mày từng ấy năm!”
Tôi im lặng nghe bà trút giận, gào thét nghẹn ngào, đén khi bà bình tâm trở lại
——–
Chỉ khi mẹ tôi đã bình ổn, tôi mới mở lời:
“Mẹ luôn nói tất cả vì con. Nhưng thật sự là vì con sao?”
“Mẹ tự hỏi lòng đi, bao năm không ly hôn, đem hết bất hạnh đổ lên đầu con ,đó là vì con sao hay là vì mẹ không dám đối diện?”
Mẹ lặng thinh.
Tôi biết bà chỉ đang tìm một cái cớ để tiếp tục sau khi mọi thứ vỡ vụn.
Nhưng tôi không nên gánh cái lý do đó. Không nên vì áy náy mắc kẹt giữa hôn nhân khổ sở mẹ bố.
“Tương lai con mới chỉ bắt đầu. Con là một cá thể độc lập.”
“Mẹ phải trách nhiệm với đời mình , không thể trói con để mẹ có ai đó gào thét. nên con quyết định rời xa mẹ, sống cuộc đời của riêng con.”
Mẹ vẫn im lặng.
Cả tháng nay, tôi thấy bà cãi nhau với bố, dù tâm trạng tệ nhưng vẫn có sức .
Nhưng , khi nghe những lời tôi nói, bà dường như kiệt quệ hoàn toàn.
Bà ôm mặt, giọng khàn đặc, yếu ớt như tan vỡ:
“ Thanh Thanh, con bỏ mẹ nhanh … là vì con quá mệt mỏi khi sống với mẹ rồi, đúng không?”
Phải.
Bà nói đúng.
Nhưng mẹ ơi, tình cũng có thể làm ta đau đớn.
Tôi không lần nữa phải chết.
Có lẽ vì bố tôi chỉ muốn dứt bỏ mẹ con tôi càng nhanh càng tốt , nên chỉ ngày hôm sau khi nhận giấy ly hôn, đã giục chúng tôi dọn đi.
Đồ đạc tôi mẹ vứt hết ngoài.
Không có tình cảm cha con, chán ghét tôi.
tôi cũng không ưa .
Tôi nhanh chóng thu dọn, tìm thuê một căn phòng nhỏ một ở sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.