Chương 3

Cập nhật lúc: 30-04-2026
Lượt xem: 0

Tôi quay lại, thấy Cố Trường Khanh mặc vest chỉnh tề bước vào, trên n.g.ự.c còn đeo bảng tên Chủ tịch hội học sinh.

 

Quý Khanh Khanh vừa thấy anh ta, lập tức khóc lóc tội nghiệp.

 

Cố Trường Khanh vội đỡ cô ta dậy, rồi quay sang trừng tôi thật mạnh:

 

“Không ngờ em lại ghen tỵ đến mức này. Anh chỉ thấy thương cho Khanh Khanh vì mười tám năm qua khổ cực, mà em lại tìm mọi cách làm khó em ấy.”

 

“Anh thật sự rất thất vọng về em!”

 

“Nếu còn có lần sau, anh thà lấy Khanh Khanh còn hơn cưới một con rắn độc như em!”

 

Nói xong, anh dìu Khanh Khanh ra khỏi nhà vệ sinh, để lại tôi và Tống Hy ở đó.

 

Trước khi đi, Quý Khanh Khanh còn liếc tôi bằng ánh mắt tràn đầy ý cười của kẻ chiến thắng.

 

Tôi cũng “thuận theo ý cô ta”, bày ra vẻ không cam lòng.

 

Đợi hai người hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, tôi và Tống Hy mới đồng loạt thở phào.

 

Tống Hy vươn vai, cười hì hì:

 

“Hồi nãy cậu đá nó ngồi xuống bồn cầu, người dính đủ thứ bẩn. Cố Trường Khanh lại đứng gần thế… quần áo anh ta chắc cũng bẩn theo rồi.”

 

Tôi tưởng tượng ra cảnh đó, lập tức rùng mình:

 

“Lần sau đánh nó phải chọn chỗ khác vậy, ghê c.h.ế.t đi được.”

 

Cuối cùng, Quý Khanh Khanh vẫn cùng nhóm với Cố Trường Khanh, hoàn thành bài tập môn Kinh tế học.

 

Nhưng thầy giáo vẫn cho Quý Khanh Khanh điểm thấp, vì nhìn ra toàn bộ bài đều do Cố Trường Khanh làm, còn cô ta chỉ ăn theo.

 

Thầy giáo là người Pháp tóc vàng mắt xanh cau mày nhìn xuống bục giảng:

 

“Cố Trường Khanh, em và Quý Vãn Vãn trước giờ vốn phối hợp rất ăn ý, tại sao lại không làm cùng nhau nữa?”

 

“Bạn cùng nhóm hiện tại này của em rất tệ, không thể bắt kịp tư duy của em.”

 

Thầy nói bằng tiếng Pháp, Quý Khanh Khanh nghe không hiểu, chỉ đứng ngơ ngác bên cạnh.

 

Nhưng các thiếu gia tiểu thư phía dưới thì bật cười, rồi đồng loạt quay xuống nhìn tôi người ngồi cuối lớp.

 

Tôi không đổi sắc, như thể những lời đó chẳng liên quan gì tới mình.

 

Cố Trường Khanh im lặng một lúc, rồi cúi mắt đáp lại bằng tiếng Pháp:

 

“Em xin lỗi vì đã làm hỏng bài tập này.”

 

Thầy liếc qua gương mặt tội nghiệp của Khanh Khanh, thở dài, rồi phẩy tay cho họ xuống chỗ.

 

Ngồi ở hàng đầu, Tống Hy thấy thầy chấm cho Khanh Khanh điểm thấp nhất.

 

Vừa ghi điểm, thầy vừa lẩm bẩm:

 

“Bọn trẻ bây giờ làm cái gì vậy trời? Không thích bạn đời có năng lực, mà cứ phải tìm bình hoa cho đẹp mắt.”

 

Tống Hy bật cười khúc khích.

 

Phía dưới, Khanh Khanh tỏ vẻ áy náy xin lỗi Cố Trường Khanh, anh ta lại xoa đầu cô ta, dịu dàng an ủi ngược lại.

 

Từ ngày đi học, Quý Khanh Khanh liền dồn hết tâm trí vào Cố Trường Khanh.

 

Tan học chẳng thèm làm bài, lập tức chui vào bếp nướng bánh quy cho anh ta.

 

Trường tôi tuy là trường quốc tế, nhưng yêu cầu thành tích của học sinh vô cùng nghiêm ngặt.

 

Hơn nữa, con cháu nhà giàu đa phần đều chăm chỉ, vừa giỏi văn hóa vừa nổi bật ở các môn năng khiếu.

 

Quý Khanh Khanh vốn đã yếu kém về học văn hóa, vào trường lại chẳng chú tâm nghe giảng, nên vào kỳ thi giữa kỳ đã lập tức bị đánh về nguyên hình.

 

Điểm của cô ta thậm chí còn thua cả vài cậu ấm chuyên bỏ học đi đua xe.

 

Thân là vai ác trong câu chuyện này, dĩ nhiên tôi phải lan truyền tin này ra ngoài rồi.

 

Chưa đầy năm phút, bức tường thông tin của trường đã xuất hiện một bảng điểm che tên, nhưng chỉ cần nhìn con số thấp đến mức khó tin thôi cũng đủ khiến hàng loạt người bu lại xem.

 

Giới con cháu nhà giàu ở Hải Thành phần lớn đều quen biết nhau, thêm việc Tống Hy và tôi cố tình tung tin, chẳng mấy chốc ai cũng biết bảng điểm kia là của đứa “con riêng nhà họ Quý” Quý Khanh Khanh.

 

Bên dưới bài đăng, ngay lập tức có người đăng thêm bảng điểm đứng nhất khối của tôi:

 

“Cùng là người nhà họ Quý, sao chênh nhau thế này nhỉ…”

 

“Con riêng thì vẫn là con riêng, IQ sao so nổi với đại tiểu thư nhà họ Quý.”

 

“Nghe nói cô ta ngồi cùng bàn với Cố Trường Khanh, còn kéo điểm của anh ấy xuống luôn.”

 

“Vì kèm theo cô ta mà bài nhóm môn Kinh tế của Cố Trường Khanh bị điểm rất thấp, lần này tụt xuống hạng mười mấy của khối.”

 

Nhìn số bình luận tăng nhanh chóng mặt, tôi mỉm cười hài lòng.

 

Bảng điểm sau đó được gửi tới hòm thư của từng học sinh.

 

Quý Khanh Khanh vừa nhận được bảng điểm, lại vừa thấy bài đăng, lập tức đỏ mắt chạy đến đối chất với tôi:

 

“Quý Vãn Vãn, tại sao chị lại cười nhạo tôi, còn đưa điểm số của tôi lên mạng?”

 

Xung quanh, các học sinh đều dừng bút, im lặng hóng chuyện.

 

Tôi liếc cô ta, nhướng mày cười:

 

“Điểm kém đến mức này, chẳng lẽ tôi không được nói?”

 

“Có thời gian chạy đến tìm tôi gây sự, sao không dành để học cho giỏi hơn đi, đừng suốt ngày cứ quấn lấy đàn ông.”

 

Quý Khanh Khanh tức đỏ mặt, nhưng không tìm được câu nào phản bác.

 

Cố Trường Khanh bước lên an ủi, cô ta thấy thế liền yếu ớt tựa vào vai anh khóc lóc.

 

Tôi châm chọc:

 

“Đúng là y hệt mẹ cô, thứ tiện nhân tiểu tam, sinh ra một đứa con hoang bẩn thỉu.”

 

Nghe vậy, Quý Khanh Khanh hất tay Cố Trường Khanh, quay người cầm d.a.o rọc giấy trên bàn định rạch mặt tôi.

 

Cố Trường Khanh phản ứng nhanh hơn, giật d.a.o ném xuống đất.

 

Quý Khanh Khanh sững sờ nhìn anh, nhưng anh lại mặt không đổi sắc, cầm lấy chiếc iPad trên bàn tôi ném mạnh xuống đất.

 

“Anh đã nói sẽ không có lần sau. Em và Khanh Khanh là chị em, vậy mà dám nhục mạ em ấy như vậy. Anh thật sự quá thất vọng rồi.”

 

“Đã đến lúc chúng ta hủy hôn rồi, Quý Vãn Vãn.”

 

Nói xong, anh lạnh lùng nắm tay Quý Khanh Khanh bỏ đi.

 

Quý Khanh Khanh bị chiến thắng bất ngờ này làm cho choáng ngợp, ngơ ngác đi theo.

 

Tin Cố Trường Khanh vì một đứa con riêng mà muốn hủy hôn với nhà họ Quý nhanh chóng truyền tới tai bố tôi.

 

Ông vội vã rời câu lạc bộ, dè dặt tới nhà họ Cố dò xét.

 

Mẹ Cố mỉm cười tiếp đón, ung dung bảo người hầu mang trà ra:

 

“Trường Khanh đúng là không còn tình cảm với đại tiểu thư nhà các ông, nhưng nhị tiểu thư của nhà họ Cố lại dịu dàng hiền thục, rất hợp ý tôi.”

 

Nghe vậy, bố tôi mới yên tâm, lại tiếp tục mặc kệ gia đình mà đi tìm thú vui.