Chương 2
Quả nhiên, hai tiếng sau, bạn thân tôi nhắn tin oán thán:
“Quý Vãn Vãn, anh cậu bị cái gì vậy? Thả đứa con riêng nhà cậu ra đây làm gì?”
“Nó chẳng biết làm gì cả, vừa nãy khiêu vũ còn giẫm vào chân tớ, đau muốn c.h.ế.t luông rồi.”
Tôi nhìn màn hình, bật cười thành tiếng.
Tôi có thể tưởng tượng ra bộ dạng vụng về, lúng túng của Quý Khanh Khanh thế nào rồi.
Mười một giờ tôi, anh trai đưa Khanh Khanh về.
Vừa bước vào cửa, cô ta đã mắt đỏ hoe, lườm tôi một cái, còn tôi chỉ vô tội nhún vai như không biết gì.
Anh trai vỗ vai tôi, ánh mắt chứa đầy vẻ hả hê.
Nhóm chat của đám công tử thủ đô tối nay đã nổ tung.
Ai cũng biết tôi và đứa em gái kiêm con riêng này không hòa thuận, nên khi cười nhạo cô ta cũng chẳng cần nể mặt tôi.
Tôi lướt qua tin nhắn, quả nhiên đúng như tôi dự đoán.
Vừa đến nơi, Quý Khanh Khanh đã bắt đầu làm mất mặt.
Người ta nói chuyện với cô ta tuy vẫn lịch sự, nhưng chỉ được đôi câu xã giao rồi đều bỏ đi.
Tôi âm thầm cười khẩy.
Đùa à, một đứa con riêng mà cũng đòi được đám công tử tiểu thư kiêu ngạo kia nhiệt tình tiếp đón?
Về sau, lúc khiêu vũ, anh trai bị đối tác mời vào phòng riêng bàn dự án, để lại Quý Khanh Khanh ngoài sàn nhảy.
Vì không biết nhảy, cô ta đã giẫm lên chân tất cả bạn nhảy của mình.
Đến lúc đổi bạn nhảy, còn giẫm luôn cả lên chân bạn thân tôi.
Tống Hy bạn tôi lập tức mỉa mai:
“Có những người, không hòa nhập nổi thì đừng cố chen vào, tự biến mình thành trò cười thì vui lắm sao?”
Quý Khanh Khanh đỏ bừng mắt tại chỗ.
Chờ anh trai quay lại, cô ta cũng không dám mách lẻo, sợ anh nghĩ mình thể hiện kém rồi lần sau không dẫn theo.
Giới thượng lưu thủ đô nhỏ bé như vậy đấy, hiếm khi xuất hiện nhân vật mới, nên sau khi cười chán, đám công tử tiểu thư bắt đầu chuyển sang moi móc thân phận của cô ta.
Đến lúc đi ngủ, mười tám đời tổ tông của Khanh Khanh đã bị bọn họ tra sạch.
Sáng hôm sau đi học, Quý Khanh Khanh dậy thật sớm, trang điểm nhẹ nhàng, ngồi ở bàn ăn dùng bữa.
Tôi vừa kịp giờ mới bước vào phòng ăn, bắt gặp cảnh anh trai đang ân cần bóc quýt cho Quý Khanh Khanh.
Cô ta nhận lấy, ăn ngon lành, còn tôi thì suýt nữa không kìm được mà bật cười khinh miệt.
Tôi cố nhịn, nhưng khi thấy anh trai quay lưng đi với vẻ mặt giải thoát, nụ cười hả hê của tôi vẫn tràn ra không che nổi.
Ăn xong, tài xế bên ngoài mở cửa xe, đưa tôi và Quý Khanh Khanh đến trường.
Bố vì muốn bù đắp cho Quý Khanh Khanh nên đã chuyển cô ta về học cùng trường với tôi, sau đó dặn dò cô ta phải chăm chỉ học hành là ông lại đi tới câu lạc bộ tiêu khiển.
Tấm vách ngăn trong xe từ từ nâng lên.
Quý Khanh Khanh nhìn tôi với ánh mắt khiêu khích:
“Hôm qua em đi dự tiệc, các thiếu gia tiểu thư nhà giàu ai cũng thích em, ai cũng nói chuyện với em.”
“Có bao nhiêu thiếu gia mời em nhảy, đây là đãi ngộ mà chị không có được đâu.”
Tôi trợn mắt nhìn trần xe, rút tờ báo tiếng Pháp hôm nay ra đọc.
Mẹ tôi khi còn trẻ từng học thiết kế ở Pháp, nên luôn hy vọng tôi cũng học được tiếng Pháp, ngày nào cũng bắt tôi đọc báo tiếng Pháp.
Lâu dần, quản gia cũng thành thói quen, để sẵn báo trong xe cho tôi.
Thấy vậy, Khanh Khanh cũng không chịu kém, cầm lấy tờ báo trên ghế đọc, dù chẳng hiểu chữ nào vẫn cố đọc cho bằng được.
Tôi khẽ bật cười, nhưng không buông lời châm chọc.
Đến lớp, tôi ngồi vào chỗ, nhìn Quý Khanh Khanh tươi cười tự giới thiệu.
Giới thiệu xong, thầy giáo sắp xếp chỗ ngồi, ở trong lớp chỉ còn chỗ của Cố Trường Khanh là còn ghế trống.
Thầy thấy vậy hơi ngập ngừng, định tìm thêm bàn ghế mới.
Thầy cũng biết Cố Trường Khanh là vị hôn phu của tôi.
Còn Quý Khanh Khanh là con riêng nhà họ Quý.
Theo logic tiểu thuyết Mary Sue thì hai người ngồi cạnh nhau, thế nào cũng nảy sinh vài “tình tiết” kịch tính.
Quý Khanh Khanh biết rõ thân phận của Cố Trường Khanh, lập tức xung phong:
“Thầy, em ngồi với bạn này được rồi ạ!”
Thầy khó xử nhìn tôi, thấy tôi không phản đối thì đành gật đầu.
Các bạn xung quanh thấy bộ dạng cô ta như sắp nhào vào, trong lòng đều thêm vài phần chán ghét.
Tôi vẫn bình thản, lấy vở ra ôn bài, mặc cho Quý Khanh Khanh quấn lấy Cố Trường Khanh.
Cố Trường Khanh là kiểu người tính tình khá lạnh nhạt, nhưng không hiểu sao lại kiên nhẫn lạ thường với cô ta.
Chỉ sau một buổi sáng, cách gọi của Quý Khanh Khanh đã biến thành “Anh Trường Khanh”.
Tống Hy thấy tôi cứ chậm rãi làm việc của mình, ban đầu còn sốt ruột thay, nhưng sau lại có chút suy nghĩ.
Tôi cứ thế làm “rùa rụt cổ” suốt hai tuần.
Cho đến khi môn Kinh tế học có bài tập nhóm, Quý Khanh Khanh giành chỗ của tôi, nhất quyết đòi chung nhóm với Cố Trường Khanh.
Tôi nhếch môi cười lạnh, đứng bật dậy, túm lấy tóc đuôi ngựa của Quý Khanh Khanh kéo thẳng vào nhà vệ sinh.
Các bạn xung quanh đều ra vẻ hóng chuyện.
Những người thân với tôi còn lén đứng chắn đường mấy nam sinh định xen vào.
Tôi cố tình chọn một buồng vệ sinh chưa dọn, tống thẳng Khanh Khanh vào đó.
Cô ta hét lên:
“Quý Vãn Vãn, con tiện nhân này! Chị không sợ anh Trường Khanh của tôi tìm tới sao?”
Tôi nhếch môi cười lạnh, giơ tay tát cho Quý Khanh Khanh hai cái liền.
“Anh Trường Khanh à? Quan hệ thân thiết lắm nhỉ, gọi nghe tình tứ thế kia mà.”
“Quả nhiên là con ruột của con đàn bà hèn hạ kia, cái m.á.u làm tiểu tam này đúng là di truyền hết cả dòng họ.”
Khanh Khanh còn định phản kháng, nhưng tôi đã giơ chân đá, khiến cô ta ngồi phịch xuống bồn cầu, đồng phục lập tức ướt sũng.
“Anh Trường Khanh của cô giờ không có ở đây. Để tôi dạy cho cô biết quy tắc của giới hào môn là thế nào!”
Tống Hy nhăn mặt, cầm cái thùng rác còn đầy một nửa định đổ lên người Khanh Khanh, nhưng lại bị tiếng quát cắt ngang:
“Quý Vãn Vãn, buông em gái em ra!”