Chương 6
Sau khi Tuấn bị bắt, cuộc sống của tôi vẫn chưa thể hoàn toàn bình yên. Dư luận vẫn xôn xao, những lời đàm tiếu vẫn dai dẳng. Tôi biết mình sẽ phải mất một thời gian dài để thoát khỏi cái bóng của cuộc hôn nhân đổ vỡ và những lùm xùm pháp lý này.
Công ty của Tuấn phá sản. Các dự án đầu tư của anh ta bị đóng băng, tài sản bị tịch thu để trả nợ và bồi thường cho các nạn nhân. Mẹ của Tuấn đã cố gắng chạy vạy khắp nơi, nhưng không thể cứu vãn được tình hình. Bà ấy buộc phải bán căn nhà mà tôi từng sống để trả nợ. Tuấn bị kết án nhiều năm tù giam.
Sơn, sau khi bình phục, đã hợp tác hoàn toàn với cảnh sát. Anh ấy được coi là nhân chứng quan trọng và được bảo vệ. Anh ấy cũng gửi lời cảm ơn tôi vì đã giúp anh ấy đòi lại công bằng.
Thảo cũng bắt đầu một cuộc sống mới. Cô ấy đã kiện Tuấn vì tội lừa đảo và giả mạo chữ ký. Mặc dù mất một thời gian, nhưng cô ấy cũng đã được tòa án công nhận là nạn nhân và được xóa sạch các khoản nợ không phải do mình gây ra. Cô ấy quay lại với công việc quản lý sự kiện và dần lấy lại được sự tự tin.
“Cô Mai, tôi muốn cảm ơn cô một lần nữa.” Thảo nói khi chúng tôi gặp lại nhau sau phiên tòa của Tuấn. “Nếu không có cô, tôi không biết mình sẽ ra sao.”
“Chúng ta đều là nạn nhân của Tuấn. Giờ đây, chúng ta đã được giải thoát.” Tôi mỉm cười. “Hãy bắt đầu lại từ đầu, Thảo.”
Chúng tôi cùng nhau uống một ly cà phê, nói chuyện về tương lai. Tôi cảm thấy một sự kết nối đặc biệt với Thảo, người phụ nữ đã từng là “tình địch” của tôi, nhưng giờ đây lại trở thành một người bạn.
Luật sư Hoàng thông báo cho tôi rằng vụ kiện bức tranh đã kết thúc với phần thắng thuộc về tôi. Tòa án đã công nhận bức tranh là tài sản riêng của tôi, không liên quan đến Tuấn. Khoản nợ mà Tuấn dùng bức tranh để thế chấp cũng đã được giải quyết, ngân hàng đã nhận ra sai lầm của mình và bồi thường thiệt hại cho tôi.
“Chúc mừng cô Mai.” Luật sư Hoàng nói. “Cuối cùng, mọi thứ cũng đã trở về đúng vị trí của nó.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Bức tranh đã trở về với tôi một cách hoàn toàn hợp pháp. Nó không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng cho sự kiên cường và công lý.
Tôi mang bức tranh về căn hộ của mình. Tôi treo nó ở một vị trí trang trọng nhất. Nhìn nó, tôi không còn cảm thấy nặng nề hay đau khổ nữa. Thay vào đó là sự tự hào và bình yên.
Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề chưa được giải quyết. Cuộc gọi đe dọa nhắm vào người thân của tôi. Mặc dù cảnh sát đã điều tra, nhưng vẫn chưa tìm ra ai là người đứng sau. Tôi vẫn sống trong một sự cảnh giác nhất định.
Một buổi tối, khi tôi đang ở nhà, một người lạ mặt gõ cửa. Tôi cảnh giác nhìn qua mắt mèo. Đó là một người đàn ông lạ, mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai.
“Ai đó?” Tôi hỏi, giọng đầy dè dặt.
“Tôi muốn gặp cô Mai. Tôi có chuyện muốn nói về Tuấn.” Giọng người đó trầm thấp.
Tôi không mở cửa. “Anh là ai?” Tôi hỏi lại.
“Tôi là người đã giúp Tuấn làm vài việc bẩn thỉu. Nhưng giờ tôi muốn ra mặt. Tôi biết ai là người đã gọi điện đe dọa cô.” Người đó nói.
Tim tôi đập thình thịch. Đây có phải là một cái bẫy không? Hay là một cơ hội để tôi tìm ra sự thật cuối cùng?
“Tại sao tôi phải tin anh?” Tôi hỏi.
“Vì tôi cũng là nạn nhân của Tuấn. Anh ta đã lừa dối tôi. Và tôi biết Tuấn còn có một bí mật động trời khác, liên quan đến cái c.h.ế.t của ba mẹ cô.” Người đó nói, giọng đầy vẻ bí ẩn.
Lời nói của người đàn ông khiến tôi c.h.ế.t sững. Cái c.h.ế.t của ba mẹ tôi? Nó có liên quan gì đến Tuấn? Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa. Tôi phải làm gì? Mở cửa hay gọi cảnh sát? Một bí mật động trời khác? Liệu có phải, tất cả những gì tôi biết về Tuấn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm? Tôi không thể nào tin được.
Tim tôi đập loạn xạ, từng suy nghĩ cứ xoay vần trong đầu. Đây có thể là cái bẫy c.h.ế.t người, hoặc là cơ hội cuối cùng để tôi phơi bày toàn bộ sự thật. Nhưng tôi không thể bỏ qua được lời nói về ba mẹ tôi. Tôi phải tìm hiểu. Tôi phải đối mặt. Tôi hít một hơi thật sâu, bàn tay vẫn còn do dự trên chốt cửa.
Tôi nhìn ra ngoài qua mắt mèo lần nữa, ánh mắt đầy quyết tâm. Tôi sẽ không lùi bước. Tôi sẽ làm rõ mọi chuyện. Tôi sẽ không để ba mẹ tôi ra đi một cách oan uổng.
Một câu nói vang lên trong đầu tôi: “Lúc tôi yêu, tôi nhịn. Giờ đã buông, tôi chẳng cần nhường ai.”
Tôi sẽ không nhường nhịn nữa. Tôi sẽ đối mặt với sự thật, dù nó có đáng sợ đến đâu. Tôi không biết liệu mình có nên tin vào những lời anh ta nói không. Nhưng tôi không thể bỏ qua bất kỳ manh mối nào liên quan đến ba mẹ tôi.
Lời nói của người đàn ông lạ mặt về cái c.h.ế.t của ba mẹ tôi khiến tôi c.h.ế.t lặng. Toàn thân tôi run lên bần bật. Liệu có phải, cái c.h.ế.t của ba mẹ tôi không chỉ là một tai nạn? Liệu Tuấn có liên quan đến chuyện đó?
Tôi hít một hơi thật sâu, tay vẫn đặt trên chốt cửa. Lý trí mách bảo tôi không nên mở cửa cho một người lạ mặt vào lúc đêm khuya. Nhưng trái tim tôi lại không cho phép tôi bỏ qua bất kỳ manh mối nào liên quan đến ba mẹ.
“Anh có bằng chứng không?” Tôi hỏi, giọng nói run rẩy.
“Cô cứ mở cửa đi, tôi sẽ cho cô xem.” Người đó nói. “Tôi không có ý làm hại cô. Tôi chỉ muốn vạch trần Tuấn.” Anh ta nói, giọng điệu đầy vẻ chân thành.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định mở cửa. Tôi không thể bỏ qua cơ hội này. Nếu thật sự Tuấn có liên quan đến cái c.h.ế.t của ba mẹ tôi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta.
Người đàn ông bước vào, anh ta cởi mũ lưỡi trai và kính râm ra. Tôi nhận ra anh ta. Anh ta là Nam, người mà tôi từng gặp trong một vài buổi tiệc của Tuấn, nhưng không nói chuyện nhiều.
“Chào cô Mai. Tôi biết cô không tin tôi. Nhưng những gì tôi sắp nói sẽ thay đổi tất cả.” Nam nói, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng.
“Anh cứ nói đi.” Tôi nói, lòng đầy bất an.
Nam kể cho tôi nghe một câu chuyện động trời. Hóa ra, ba mẹ tôi không c.h.ế.t vì tai nạn giao thông như tôi vẫn nghĩ. Họ bị sát hại. Và người đứng đằng sau không ai khác chính là… Tuấn.
“Cái gì? Anh nói dối!” Tôi hét lên, không thể tin vào tai mình.
“Không. Tôi không nói dối. Tuấn đã thuê người làm chuyện đó. Anh ta muốn chiếm đoạt một mảnh đất mà ba mẹ cô đang sở hữu. Một mảnh đất rất có giá trị, mà ba mẹ cô không muốn bán.” Nam nói, giọng đầy vẻ hối lỗi. “Tôi đã ở đó, tôi đã chứng kiến mọi thứ. Tôi đã cố gắng ngăn cản anh ta, nhưng không được. Tôi đã sợ hãi, nên không dám ra mặt. Nhưng giờ đây, tôi không thể chịu đựng được nữa.”
Nam đưa cho tôi một chiếc USB khác. “Đây là tất cả bằng chứng. Đoạn ghi âm cuộc nói chuyện của Tuấn với những kẻ g.i.ế.c người. Và cả hồ sơ về mảnh đất đó.” Nam nói, ánh mắt đầy vẻ đau khổ.
Tôi cầm lấy chiếc USB, tay run rẩy. Tôi cắm nó vào máy tính. Đoạn ghi âm vang lên. Giọng Tuấn, lạnh lùng và tàn độc. Anh ta ra lệnh cho những kẻ g.i.ế.c người. Từng lời nói như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim tôi.
Tôi ngã quỵ xuống sàn nhà, nước mắt chảy dài. Ba mẹ tôi không c.h.ế.t vì tai nạn. Họ bị sát hại. Và kẻ sát nhân là người chồng mà tôi đã từng yêu thương.
“Tại sao? Tại sao anh ta lại làm vậy?” Tôi nức nở.
“Vì tiền. Anh ta cần tiền để trả nợ cho những phi vụ làm ăn thất bại. Và mảnh đất của ba mẹ cô là thứ duy nhất có thể giúp anh ta.” Nam nói, giọng buồn bã.
Tôi gọi cho luật sư Hoàng ngay lập tức, trong cơn hoảng loạn. Anh ấy đến ngay sau đó, cùng với cảnh sát. Nam đã tự thú và giao nộp tất cả bằng chứng. Anh ta cũng khai rõ mọi chuyện về Tuấn.
Tin tức về vụ án g.i.ế.c người chấn động cả nước. Tuấn, đang thụ án trong tù, lại bị đưa ra xét xử thêm một lần nữa. Lần này, tội ác của anh ta không thể tha thứ.
Phiên tòa diễn ra. Với những bằng chứng không thể chối cãi và lời khai của Nam, Tuấn bị kết án tử hình. Tôi đến dự phiên tòa. Khi Tuấn nhìn tôi, ánh mắt anh ta không còn là sự căm hận hay tuyệt vọng nữa, mà là sự hối hận tột cùng. Anh ta đã mất tất cả. Danh tiếng, sự nghiệp, tự do, và giờ là cả mạng sống.
Tôi không cảm thấy hả hê. Chỉ là một sự trống rỗng vô cùng. Công lý đã được thực thi. Nhưng ba mẹ tôi sẽ không bao giờ trở lại.
Một thời gian sau, cuộc sống của tôi dần trở lại quỹ đạo. Tôi đã bán mảnh đất của ba mẹ và dùng số tiền đó để thành lập một quỹ từ thiện mang tên ba mẹ tôi, chuyên giúp đỡ những người phụ nữ bị lừa dối và bạo hành. Tôi muốn biến nỗi đau của mình thành một điều có ích.
Bức tranh phong cảnh vẫn treo trong căn hộ của tôi. Giờ đây, nó không chỉ là một kỷ vật, một bằng chứng, mà còn là một lời nhắc nhở. Nhắc nhở tôi về sự kiên cường, về tình yêu thương, và về những giá trị đích thực trong cuộc sống.
Tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Tôi đã học được cách yêu thương bản thân, tin tưởng vào trực giác của mình. Tôi không còn sợ hãi hay nhẫn nhịn nữa. Tôi đã buông bỏ quá khứ đau khổ và hướng về một tương lai tươi sáng hơn.
Thỉnh thoảng, tôi và Thảo vẫn gặp nhau để uống cà phê. Chúng tôi là những người bạn tốt, cùng nhau vượt qua khó khăn. Sơn cũng đã hồi phục hoàn toàn, anh ấy đã tìm được một công việc mới và đang cố gắng làm lại cuộc đời.
Tôi bước ra ban công, hít thở không khí trong lành. Mặt trời đang lên, những tia nắng đầu tiên chiếu rọi khắp thành phố. Một bình minh mới đã đến. Tôi mỉm cười. Cuộc đời tôi đã sang một trang mới. Một trang đời mà tôi sẽ tự mình viết nên, với niềm tin và hy vọng. Tôi không còn là Mai của ngày xưa, người phụ nữ yếu đuối, nhẫn nhịn. Tôi là Mai của hiện tại, mạnh mẽ, kiên cường, và đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước. Tôi đã mất mát rất nhiều, nhưng tôi cũng đã tìm lại được chính mình. Và đó, có lẽ, là điều quý giá nhất.
HẾT