Chương 7
Ánh mắt ông nhìn tôi như nhìn thứ dơ bẩn.
Chỉ sau một đêm, tôi mất tất cả.
Sau này, tôi không còn gặp lại Khương Tiểu Tiểu nữa.
Mười tám tuổi, tôi thi trượt đại học, lại bị gia đình đuổi đi. Lúc ấy tôi mới biết đời khổ sở ra sao. Nhiều năm sau, tôi mới nhận ra hóa ra bao năm nay, là tôi đang giành giật những thứ vốn thuộc về Khương Tiểu Tiểu. Tôi mới là kẻ trộm.
…
Ngoại truyện 2 – Mẹ của Khương Hân Hân (Vương Thục Phân)
Tôi tên Vương Thục Phân, một cô gái từng nỗ lực học hành, thi đỗ đại học, trở thành giáo viên để đổi đời.
Năm hai mươi ba tuổi, tôi gặp Khương Thiểu Côn, người cũng giống tôi thi đỗ đại học, thoát khỏi nông thôn.
Chúng tôi ở bên nhau, sinh một bé gái xinh xắn.
Khương Thiểu Côn bắt tôi nghỉ việc. Tôi không chịu. Tôi biết rõ, công việc này do tôi tự giành được. Mạng sống có thể bỏ, nhưng công việc thì không.
Tôi muốn thuê bảo mẫu, nhưng ông không cho. Ông nói mình chỉ là một nhân viên nhỏ bé, bao nhiêu cặp mắt nhìn chằm chằm, sao có thể thuê bảo mẫu.
Thế là, chúng tôi gửi con gái út về quê.
Ngày rời đi, con bé khóc xé ruột gan.
Tôi cũng không quay đầu lại.
Tôi nghĩ, khi lớn lên nó sẽ hiểu, một người mẹ thành đạt sẽ đem lại cho nó bao nhiêu lợi ích.
Nhưng tôi không ngờ, Khương Thiểu Côn lại bế về một đứa bé, bảo đó là con của đồng nghiệp.
Gia đình đồng nghiệp kia c.h.ế.t trong tai nạn xe, để lại một đứa trẻ, ông quyết định nhận nuôi.
…
Tôi không đồng ý. Con gái ruột của mình còn chưa nuôi, cớ gì phải nuôi con người khác?
Nhưng lần này, Khương Thiểu Côn đưa ra một điều kiện hấp dẫn. Ông nói muốn mở công ty, nhưng vì thân phận đặc biệt nên nhờ tôi đứng tên, yêu cầu tôi nghỉ việc.
Tôi không hiểu hết mấy chuyện rắc rối đó, nhưng tôi tin ông ta sẽ không hại tôi, cũng chẳng dám hại tôi.
Tôi đồng ý. Nhưng tôi đòi phải đón con gái ở quê về. Ông lại từ chối: “Mới nhận nuôi con, ngoài kia bao nhiêu ánh mắt soi, tuyệt đối không thể sơ hở. Ráng nhịn, tôi sắp lên trưởng phòng rồi.” Ông ôm lấy tôi.
Tôi nhìn đứa bé sơ sinh, lòng lại tràn ngập nỗi nhớ và áy náy dành cho con gái ruột.
Cuối cùng, chính áy náy này đã đè bẹp tôi. Tôi tự thôi miên bản thân rằng đứa trẻ này là con gái tôi, là con duy nhất.
Đến khi con gái ruột trở về, tôi lại coi nó như kẻ xâm nhập.
Cuối cùng, chính tay tôi đẩy nó đi. Nó kéo vali, quay lại nói với tôi một câu:
“Bye bye.”
Trong thẳm sâu, tôi biết bảo vật quan trọng nhất đời mình đang mất đi. Tôi muốn giữ lấy, nhưng không có lấy một lý do.
Người ta nói: người trong cuộc thì mê, kẻ ngoài cuộc mới tỉnh. Nhưng khi đã ở trong vòng xoáy, vĩnh viễn không thấy rõ mình thật sự muốn gì.
Giờ tôi già rồi. Tiểu Tiểu mỗi năm đều gửi tiền phụng dưỡng, nhưng chưa bao giờ trở về. Tôi và Khương Thiểu Côn lặn lội khắp thủ đô tìm, cũng chẳng thấy bóng dáng nó.
Chúng tôi gom góp tài sản, chỉ để lại phần sống tối thiểu, còn lại đều đổi thành tiền gửi cho nó, chỉ mong có thể gặp lại.
Nhưng nó không nhận tiền, cũng không nhận chúng tôi.
Khương Thiểu Côn nói, cả đời ông ta như một trò cười. Ông chỉ muốn bất chấp thủ đoạn để trèo cao, để con gái có thể đứng trên vai mình mà ít chịu khổ. Nhưng đến cuối cùng, đến cả con gái cũng chẳng còn.
Nếu có thể làm lại, ông sẽ không bao giờ nhận nuôi Khương Hân Hân.
Nếu có thể làm lại, tôi nhất định sẽ đối xử thật tốt với Tiểu Tiểu. Tôi đã có quá nhiều cơ hội, nhưng chưa từng nắm lấy một lần.
Con gái của tôi, Tiểu Tiểu.
Cả đời này, tôi không còn gặp lại nó nữa.
Ngoại truyện 3 – Hạ Kỳ
Nhà tôi ở thủ đô, ba mẹ bận kinh doanh, chẳng mấy khi quan tâm. Thế nên từ nhỏ tôi cắm đầu xem anime, đọc tiểu thuyết, thuận lợi “tiến hóa” thành một thằng mắc bệnh trung nhị, tự nhận mình sở hữu sức mạnh Ma Tôn.
Ba mẹ thấy mất mặt, bèn tống tôi tới tỉnh A nơi có trường trung học chất lượng top đầu.
Ở đó, tôi gặp tình yêu đời mình.
Ngày khai giảng, tôi thấy một cô bé, từ mái tóc đến đầu ngón chân đều đúng gu tôi.
Nhưng trái tim thiếu gia Hạ Kỳ đâu dễ rung động.
Tôi hất mặt quay đi.
Rồi cô ấy ngồi xuống, tự mình bọc sách.
“Tiểu học mới bọc sách.” Miệng nhanh hơn não, tôi lỡ thốt ra.
Xong hối hận muốn tự bóp cổ.
Cô ấy liếc tôi một cái sắc lẹm.
Nhờ sự “kiên trì” của tôi, cô ấy đã ngồi cùng bàn với tôi suốt ba năm.
Cô ấy không chê tôi bệnh trung nhị, không chê tay dài cứ lấn sang bàn cô, cũng chẳng chê tôi sau khi chơi bóng rổ thì mồ hôi nồng nặc.
Cô ấy thật sự rất tốt.
Nhưng Tiểu Tiểu tốt như thế, lại sống khổ quá. Tôi biết, chưa từng ai dự họp phụ huynh cho cô ấy.
Trong khi ba mẹ tôi sẵn sàng bay từ thủ đô tới.
Cô ấy chỉ lặng lẽ ngồi một mình.
Thế là tôi bảo mẹ tôi “giả làm mẹ cô ấy”.
Mẹ nháy mắt với tôi, rồi quay sang Tiểu Tiểu:
“Cháu gái, để dì làm phụ huynh cho con nhé? Gọi dì là mẹ thử coi?”
Tiểu Tiểu ngẩn ra, gọi một tiếng:
“Mẹ.”
Tôi muốn nhảy qua cửa sổ, lăn mấy vòng, leo lên cây, hét như Tarzan.
Tốt nghiệp cấp ba, tôi rốt cuộc cũng “bắt cóc” được Tiểu Tiểu về thủ đô.
Mơ ước nhiều năm thành hiện thực, tôi lâng lâng như bay.
Chỉ buồn một chuyện: Tiểu Tiểu học y, bận rộn đến mức tôi chẳng mấy khi gặp.
Còn một chuyện nữa, cái tên Lý Nguyên Tân kia, cùng lớp với tôi. Ngứa mắt vô cùng. Ngày nào hắn cũng chạy sang trường y. Hắn nghĩ gì vậy? Đó là vợ tôi!
Hắn không có vợ chắc?
À, thật ra đúng là không có.
Tên khốn ấy, đúng là đáng ghét.
Tôi và Tiểu Tiểu vừa tốt nghiệp đại học đã kết hôn. Ngày cưới, Lý Nguyên Tân cố tình chụp ảnh xấu của tôi.
Còn gửi cho tôi, bảo tôi cười như một con ch.ó ngốc.
Toàn văn hoàn