Chương 4

Cập nhật lúc: 22-04-2026
Lượt xem: 0

Lý Nguyên Tân nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng.

 

Tôi bình thản móc điện thoại, gọi ngay cho số lưu là “Nguồn hạnh phúc”.

 

“Ba ơi, Khương Hân Hân dắt đàn ông về nhà, Khương Hân Hân yêu đương sớm.”

 

Rồi tôi nhanh như chớp chụp một tấm hình cảnh Lý Nguyên Tân đỡ Hân Hân đang ngã trên đất.

 

Tôi nhìn thẳng hắn, còn biểu lộ sự thất vọng hơn cả hắn vừa rồi:

 

“Đồ cầm thú, Lý Nguyên Tân cậu đúng là cầm thú! Em gái tôi còn chưa đủ mười sáu!”

 

Tôi thở dài nặng nề.

 

“Chị nói bậy, em với anh Nguyên Tân là trong sáng.” Khương Hân Hân khóc lóc.

 

“Nếu trong sáng thì thề đi. Thề rằng nếu ở bên Lý Nguyên Tân thì sẽ không c.h.ế.t tử tế.” Tôi tiếp tục đổ dầu vào lửa. Tôi là kẻ điên mà, kẻ điên nói gì cũng hợp lý.

 

Khương Hân Hân tất nhiên không dám thề. Dù nhà tôi có quyền có tiền, nhưng nhà Lý Nguyên Tân mới thật sự là đại tài phiệt.

 

Với kiểu người như nó, tầm cao nhất mà nó có thể với tới, chính là Lý Nguyên Tân.

 

“Khương Tiểu Tiểu, cậu không cần phải ép buộc thế đâu.” Lý Nguyên Tân nói:

 

“Bao nhiêu năm qua, cậu đã thay đổi rồi. Cô gái dịu dàng trong ký ức tôi, coi như chưa từng tồn tại.”

 

Tôi cúi mắt, mặc niệm ba giây cho kiếp trước đáng thương của mình.

 

Rồi xoay người rời đi.

 

Cãi nhau nữa cũng vô ích. Mà một người không thể cùng lúc cãi nhau với hai kẻ vừa ấm ức, vừa có dấu hiệu hao mòn tinh thần.

 

Trái tim tôi, từ lâu đã trao cho việc học. Không còn chỗ cho cải thối và trà xanh.

 

Nhưng phòng tôi thì tôi làm chủ. Tôi đóng cửa, đập nát cây đàn piano của nó, cắt vụn hết gấu bông.

 

“Sau này, đồ của mày mà còn vào phòng tao, kết cục sẽ như thế này. Bao gồm cả mày.” Tôi vứt đống xác rác ra ngoài.

 

Đêm hôm đó, tôi không quay lại ký túc. Tôi cố tình ở nhà, chỉ để chờ ba mẹ về.

 

 

Sáu giờ tối, ba mẹ về, tay xách đầy túi, nhìn qua đã biết vừa đi mua sắm.

 

Khương Hân Hân chạy ùa ra, nhào vào lòng mẹ, tiện tay nhận hết túi đồ.

 

Tôi ngồi ở bàn ăn, nhìn mẹ hơi lúng túng, cất giọng:

 

“Đứng ngây ra làm gì? Vào bếp nấu cơm đi chứ.”

 

Ba có chút sợ hãi, lùi lại nửa bước. Tôi liếc ông:

 

“Ba cũng đừng rảnh rỗi, gọt cho con đĩa trái cây đi.”

 

Tôi cố tình quay sang Khương Hân Hân:

 

“À mà này, nghe cô giáo nói mày lần này thi tháng đứng cuối lớp à? Yêu sớm đến lú rồi hả?”

 

Khương Hân Hân trừng mắt hằn học, nhưng trên mặt vẫn còn hằn dấu hai cái bạt tai, không dám động đậy.

 

“Đi, đem mấy thứ ba mẹ mua vào phòng chị, để chị thử trước.” Tôi dõng dạc ra lệnh.

 

“Đó là đồ ba mẹ mua cho em mà.”

 

“Tính nết gì kỳ vậy? Chị lớn hơn, đồ tốt phải để chị dùng trước. Khương phó cục trưởng, ba dạy con gái như thế à?”

 

Ba nén giận:

 

“Đưa cho chị đi. Ngày mai ba mua cái mới cho con.”

 

Tôi nhếch môi:

 

“Đồ mới thì mua thêm một phần cho con luôn, gửi thẳng lên trường.”

 

Hôm sau, hiếm hoi tôi mới được ngủ đến khi tự tỉnh. Tỉnh dậy thì nhà trống không mẹ đi công ty, ba đưa Khương Hân Hân đi học rồi tiện đường đến cơ quan.

 

Tôi mở tủ lạnh, chẳng có gì.

 

“Thôi, quen rồi.” Tôi tự nhủ trước gương.

 

Mở cửa nhà, bất ngờ thấy một chiếc xe đen đậu gần đó. Hạ Kỳ thò đầu ra khỏi cửa sổ:

 

“Bạn cùng bàn, đi học thôi!”

 

Có lẽ ánh nắng quá gắt, khiến hốc mắt tôi cay xè.

 

Hạ Kỳ xách hộ tôi cái vali quần áo, kéo tôi chui vào xe, hớn hở nói:

 

“Hôm qua học tối sao cậu không đến? À đúng rồi, sáng nay tôi dậy, phát hiện cổ tay nổi gân xanh đầy, bạn cùng bàn, mau xem đi.”

 

Tôi nghiêng đầu nhìn thấy một cánh tay rắn chắc, gân xanh nổi bật.

 

“Bạn cùng bàn, tôi có dự cảm là mình tiến hóa rồi, nói không chừng có sức mạnh vô địch. Vừa nãy khiêng vali, tôi chẳng tốn chút sức nào.”

 

Đồ ngốc, tại trong vali chỉ có quần áo, nhẹ hều.

 

“Bạn cùng bàn, cậu ăn sáng chưa?”

 

Tôi lắc đầu.

 

“Nếu không chê thì ăn cái bánh cuốn này nhé?” Cậu ta mong chờ nhìn tôi.

 

Tôi đói lả, giật lấy, cắn ngay một miếng.

 

“Tiểu tiên nữ mà cũng ăn bánh cuốn sao? Bên trong còn có hành sống đấy.” Cậu ta tròn mắt.

 

Tôi lườm, nhưng trong lòng thì thầm: Ngon quá, nóng hổi giòn rụm.

 

“Thế… tiểu tiên nữ có biết… đi nặng không?” Quả thật xứng với cái tên Hạ Kỳ.

 

Bác tài ngồi trước ho khan một tiếng, khô khốc chen lời:

 

“Cậu chủ, không biết nói chuyện thì im hộ cái.”

 

Gần đến kỳ thi đại học, cuối tuần tôi cũng không về nhà nữa, ngày nào cũng ở trường cắm đầu vào đề. Ngay cả Hạ Kỳ cũng đăng ký ở ký túc, cuối cùng cậu ta cũng có chút dáng vẻ học sinh.

 

Không khí lớp căng như dây đàn. Là lớp chọn của trường điểm số một thành phố, ngoài lần phân ban ở lớp 11 có thay đổi vài người, còn lại cả lớp đã ở cùng nhau suốt ba năm.

 

Ai nấy đều dốc sức vượt lên.

 

Kì thi đếm ngược còn một ngày.

 

Tôi dọn vào khách sạn.

 

Hạ Kỳ thì bị gia đình đón về.

 

Chiều đó, cậu ta lại dẫn cả nhà chuyển sang phòng bên cạnh phòng tôi. Tối ăn cơm, chúng tôi chạm mặt, cậu ta còn tươi cười:

 

“Trùng hợp ghê.”

 

Ngày thi đầu tiên, tôi vừa mở cửa phòng đã thấy Hạ Kỳ đứng đó, cười rạng rỡ:

 

“Có mang thẻ dự thi, CMND chưa? Xuất phát thôi.”

 

Thi xong, tôi tự đánh giá mình làm khá ổn. Nhưng lập tức nghĩ đến một chuyện, tôi sắp mười tám tuổi, ba mẹ không còn nghĩa vụ nuôi nữa, tôi phải tự lo cho bản thân.

 

Tôi tính đi làm thêm vào kì nghĩ hè, có thể làm gia sư, dành dụm chút tiền.

 

Đúng lúc ấy, một nhà xuất bản tìm đến, nói muốn mua lại toàn bộ ghi chép ba năm cấp ba của tôi để biên soạn thành sách tham khảo.

 

Đó có thể là một khoản tiền rất lớn, tiết kiệm khéo thì cũng đủ tôi học hết đại học.

Nghe nói ban đầu họ tìm Hạ Kỳ, nhưng cậu ta bảo mình chưa bao giờ ghi chép. Thế rồi lại giới thiệu tôi.

 

Đúng là cảm động mà

 

Thi đại học xong, tôi vẫn ở nhà, ăn rồi nằm, chờ ngày trưởng thành.

 

 

Kiếp trước, lễ trưởng thành của tôi chẳng hề vui vẻ.

 

Ba mở tiệc cực lớn cho tôi, mời đủ mặt mày danh lưu trong vùng, cả giới chính trị lẫn thương giới.

 

Ông bảo mẹ trang điểm, ăn mặc cho tôi thật lộng lẫy, cứ như một món hàng chờ rao giá. Mà nói thật, với diện mạo lúc đó, tôi đúng là một món hàng bắt mắt.

 

Trong tiệc, ba bắt tôi nâng ly mời rượu từng người từ địa vị cao đến thấp, từ người lớn đến trẻ.

 

Cũng có vài người tử tế khuyên ba:

 

“Con gái đấy, đừng bắt nó uống nhiều quá.”

 

Ba tôi thì cười hề hề:

 

“Sợ gì, nó trưởng thành rồi, nó thích uống cứ để nó uống.”

 

Tôi choáng váng, theo bản năng tìm Lý Nguyên Tân.

 

Hắn bị vây quanh bởi đám công tử nhà giàu, bên cạnh là Khương Hân Hân.

 

Một bọn người cười ha hả.

 

“Nguyên ca, dùng ba chữ tả bạn gái đi?” Một thằng hỏi đùa.

 

Có vẻ hắn thua trò thật lòng thật dám, bất đắc dĩ cười:

 

“Đen, thấp, lì.”

 

Ngay sau đó là một tràng cười tục tĩu:

 

“Đen chỗ nào? Thấp chỗ nào? Lì ở chỗ nào?”

 

Thực ra nghĩa là: da ngăm, vóc dáng thấp, tính cách ương bướng.

 

 

Kết quả thi công bố. Tôi nhận được điện thoại từ trường đại học số một cả nước, tôi đứng thứ chín toàn tỉnh.

 

Nhóm lớp lập tức nổ tung. Ai là thủ khoa thì khỏi phải nói, tất nhiên là Hạ Kỳ.

 

Còn tôi, ngựa ô bất ngờ, đứng nhì lớp, top 9 toàn tỉnh.

 

Cô chủ nhiệm spam điên cuồng: Chỉ cần nỗ lực, chắc chắn sẽ có hồi đáp!

 

Cô còn viết hẳn một đoạn dài:

 

“Mấy ngày cuối cùng cô cũng rất lo cho tinh thần của bạn Tiểu Tiểu, trông con bé như nhập ma, khuyên cũng không dám khuyên. May mà có cái kết viên mãn, top 10 toàn tỉnh lớp chúng ta chiếm hai suất, cô sẽ lưu danh sử sách mất thôi.”

 

Sau đó cô lại hỏi nhảm:

 

“Nhà trường có dựng bia, đúc tượng cho cô không nhỉ? Cô nên tạo dáng kiểu gì đây?”

 

Thật ra, người cần lo bị thần kinh chắc phải là cô mới đúng.

 

Trong nhóm, Hạ Kỳ có làm ra đủ loại hội viên lấp lánh. Cậu ta vừa lên tiếng, màn hình nổ đầy hiệu ứng:

 

“Chúc mừng bạn Khương Tiểu Tiểu, chúc mừng bạn Khương Tiểu Tiểu!”

 

Một mình cậu ta lại kéo tâm điểm về phía tôi.

 

Tôi nhắn riêng:

 

“Hạ Kỳ, cậu im đi.”

 

Hạ Kỳ:

 

“…Ra ngoài.”

 

Ra ngoài gì? Tôi tò mò nhìn xuống tầng thì thấy một chiếc xe đen đang đậu.

 

Tôi lao xuống, nhưng ba mẹ chặn lại:

 

“Đi đâu đấy, con?”

 

“Tới nhà hỏa táng.” Tôi buột miệng.

 

Mặt ba mẹ tối sầm:

 

“Đi đó làm gì?”

 

“Chôn cất tuổi trẻ đã qua của con.”

 

Mẹ nhíu mày, ba lại xoa tay:

 

“Muộn thế này đi không an toàn. Con giờ là sinh viên trường top rồi, để ba đưa đi.”

 

Tôi mở to mắt, vỗ tay ra vẻ sững sờ:

 

“Trời ơi Đức Mẹ Maria! Ba ơi, con mà cũng được ngồi cái xe sang trọng đó sao? Không thể nào, không thể nào, cái xe đó vốn là xe chuyên dụng cho Khương Hân Hân cơ mà. Con mà ngồi chắc mọc trĩ mất. Ôi ông trời ơi, lớn thế này rồi, đây là lần đầu con được ngồi xe của ba ruột mình! Hóa ra đứa con gái cũng có thể ngồi xe của ba à?”

 

Mặt ba tôi trắng bệch.

 

Tôi phớt lờ, chạy thẳng xuống.

 

Dưới lầu, Hạ Kỳ chờ. Cậu ta gấp gáp hỏi chuyện điền nguyện vọng.

 

Tôi đáp: “Tùy duyên thôi, tôi chưa nghĩ sẽ học gì.”

 

Ở cái tuổi chẳng có gì trong tay, lại phải dựa vào vài con điểm để vội vã quyết định cả cuộc đời thật nực cười.

 

“Cậu thì sao?” Tôi hỏi lại.

 

“Nhà muốn tôi học tài chính.” Hạ Kỳ cười khổ. “Nhà tôi ở thủ đô, làm kinh doanh. Chúng tôi, con cháu trong gia tộc này, phải nghĩ cho gia đình.”

 

“Tự nhiên thấy cậu trưởng thành hẳn.” Tôi đưa tay xoa đầu cậu, giọng đầy cảm khái.

 

“Đừng có làm bậy. Đầu đàn ông chỉ để vợ chạm vào thôi.” Cậu ta nghiêm túc, rồi lại lấy tóc cọ vào ngón tay tôi.

 

Tôi giật tay lại, luống cuống hỏi cho qua:

 

“Thế cậu thật sự muốn học gì?”

 

Hạ Kỳ trầm ngâm:

 

“Có thể là học y, tôi muốn khám phá kỳ tích của cơ thể con người.”

 

“Quyết rồi, tôi cũng sẽ học y.” Tôi dứt khoát.

 

Hạ Kỳ hoảng hốt, tai đỏ bừng:

 

“Cậu… cậu có ý gì? Không cần phải vì tôi…”

 

“Tôi cảm thấy mình hợp ngành y. Tính cách tôi khác phù hợp.” Tôi chắc nịch.

 

Nếu tôi không “phát điên”, thì kỳ thực tôi khá bình thường, rất hợp học y.

 

Ba mẹ bắt đầu tỏ ra quan tâm săn sóc, nhưng tôi đã qua cái tuổi cần thứ đó.

 

“Ngày mai con thành niên rồi… ba những năm qua có hơi có lỗi với con. Ba muốn tổ chức cho con một buổi lễ trưởng thành thật lớn, coi như xóa bỏ ân oán cha con, được không?”

 

Tôi đáp gọn lỏn:

 

“Không được.”

 

Ông không ngờ tôi lại cứng đầu như thế.

 

“Ba cũng chỉ là vì muốn tốt cho con thôi, Khương Tiểu Tiểu, con đừng nghĩ thi đậu đại học thì đời sẽ bằng phẳng.” Ba ngồi tựa lưng vào sofa, giọng điệu đầy trải đời.

 

“Hồi xưa, ba cũng tưởng vào đại học thì có thể đổi đời. Nhưng thi đại học chỉ là một vạch khởi đầu nhỏ nhoi thôi. Người ta gọi ba là ‘phượng hoàng nam’, còn gọi ba là ‘ếch ngồi đáy giếng’. Ba đọc sách khổ cực, muốn tiến vào La Mã, nhưng đâu ngờ có người sinh ra đã ở La Mã.”

 

“Dù có đặt chân tới La Mã, ba cũng chỉ là hạng người thấp kém nhất. Con tưởng không cần sự giúp đỡ của ba, con sẽ có thể sống có thể diện, có tôn nghiêm sao?”

 

Trong mắt tôi, ông ta trẻ con đến mức… còn kém hơn cả Hạ Kỳ.

 

Tôi lạnh lùng:

 

“Ý là ba đang giúp con? Giúp con thành hạng người thấp kém ở La Mã, để người ta sai khiến à?”

 

Khương Thiểu Côn châm điếu thuốc, nhả khói mờ mịt:

 

“Không, con có thể đứng trên vai ba để nhìn thế giới. Dù gì, ba chỉ có một đứa con gái là con.”