Rồi, tiếng bước chân xa dần.
Tôi tựa người vào cửa, hít một hơi thật sâu.
Bao ngày qua, tôi luôn chờ đợi khoảnh khắc này.
Chờ anh ta đến cầu xin tôi.
Chờ anh ta hoảng loạn.
Chờ anh ta nếm mùi – bị người khác tính kế là thế nào.
Ba ngày trước phiên tòa, mẹ chồng cũng đến.
“Lâm Vãn!” Bà vừa vào nhà đã chỉ thẳng tay vào tôi. “Cô rút đơn kiện ngay!”
“Tại sao?”
“Cô biết vụ này xử ra, con trai tôi sẽ mất bao nhiêu không?”
“Tôi biết.” Tôi đáp. “Nên tôi mới khởi kiện.”
“Cô—” Bà tức đến run người. “Cô là đồ vong ân bội nghĩa!”
“Bác gái,” tôi nhìn bà, “con trai bác ngoại tình ba năm, bác biết rõ.”
“Anh ta muốn tôi ra đi tay trắng, bác giúp anh ta thuyết phục tôi ký thỏa thuận.”
“Giờ vụ kiện sắp thua, bác quay lại mắng tôi là đồ phản bội?”
“Đó là con trai tôi—”
“Là con bác.” Tôi nói. “Nhưng những gì anh ta làm – phải có quả báo.”
“Cô…” Bà chỉ tay vào tôi, tay run lên. “Lâm Vãn, nếu cô dám khiến con trai tôi tay trắng ra đi, tôi… tôi sống chết với cô!”
“Sống chết?” Tôi cười. “Bác gái, bác sống chết không lại với pháp luật đâu.”
“Năm ngoái, bác bảo tôi nên nghĩ cho gia đình.”
“Năm nay, đến lượt bác – nên nghĩ lại cho gia đình rồi.”
Bà sững người.
“Cô… cô nói gì?”
“Tôi nói là,” tôi nhấn từng từ, “600.000 mà con bác chuyển đi – tòa sẽ buộc trả lại.”
“Ngôi nhà chung của hai vợ chồng – sẽ bị chia lại.”
“Dựa theo mức độ lỗi, con bác cùng lắm chỉ được 30%.”
“Còn tôi,” tôi nhìn thẳng vào mắt bà, “sẽ lấy 70%.”
Mặt bà tái nhợt.
“70%… cô mơ à!”
“Không phải tôi mơ.” Tôi nói. “Là luật quy định vậy.”
“Lỗi của con bác – đủ để bị chia ít hơn 40% rồi.”
“Thế nên, bác gái à—”
Tôi bước tới, mở cửa.
“Từ giờ, đừng đến nhà tôi nữa.”
“Hẹn gặp ở tòa.”
8
Ngày xét xử, tôi mặc một bộ vest đen.
Tôn Đình nói, ra tòa phải thể hiện sự bình tĩnh và chuyên nghiệp.
Tôi đã làm được.
Chu Minh ngồi ở ghế bị đơn phía đối diện, bên cạnh là luật sư của anh ta.
Mẹ chồng ngồi ở hàng ghế dự thính, mắt không rời khỏi tôi.
Tôi không nhìn lại bà.
“Tòa bắt đầu làm việc.” Thẩm phán gõ búa.
“Nguyên đơn Lâm Vãn, yêu cầu khởi kiện là gì?”
Tôn Đình đứng dậy.
“Nguyên đơn yêu cầu: Thứ nhất, phân chia tài sản chung theo pháp luật. Thứ hai, vì bị đơn có lỗi nên phải chia phần ít hơn. Thứ ba, yêu cầu bị đơn hoàn trả 600.000 tệ tài sản chung đã cố ý chuyển nhượng.”
“Bị đơn có ý kiến gì?”
Luật sư của Chu Minh đứng lên.
“Bị đơn cho rằng, hai bên đã làm thủ tục ly hôn tại cục dân chính, việc phân chia tài sản nên căn cứ theo thỏa thuận.”
“Trong thỏa thuận ghi rõ: nhà và tiền gửi đều thuộc về bên nam.”
“Việc nguyên đơn yêu cầu phân chia lại là không có căn cứ.”
Thẩm phán gật đầu, nhìn sang phía Tôn Đình.
“Luật sư nguyên đơn, thỏa thuận ly hôn đã ký kết, các cô có ý kiến gì?”
Tôn Đình ung dung đáp.
“Thưa tòa, phía nguyên đơn có ba ý kiến.”
“Thứ nhất, mặc dù đã ký kết thỏa thuận, nhưng bị đơn có hành vi cố tình che giấu thông tin quan trọng trước khi ký.”
“Thứ hai, trong thời gian hôn nhân còn hiệu lực, bị đơn đã cố ý chuyển 600.000 tệ tài sản chung cho người thứ ba.”
“Thứ ba, bị đơn duy trì mối quan hệ ngoại tình suốt ba năm và khiến người thứ ba mang thai.”
“Cả ba điều trên đều cấu thành lỗi nghiêm trọng của bị đơn.”
“Căn cứ theo luật hôn nhân, người có lỗi sẽ bị chia ít hoặc không được chia tài sản.”
“Nguyên đơn yêu cầu tòa phân chia lại tài sản theo đúng pháp luật.”
Thẩm phán quay sang phía Chu Minh.
“Bị đơn có phản hồi gì trước phát biểu của nguyên đơn?”
Luật sư của Chu Minh định lên tiếng, nhưng Chu Minh đã đứng bật dậy.
“Cô ta bịa đặt!” Anh ta hét lên. “600.000 gì? Ngoại tình gì? Cô ta có chứng cứ gì?”
Thẩm phán cau mày.
“Bị đơn ngồi xuống, để luật sư phát biểu.”
Luật sư vội kéo anh ta lại chỗ ngồi rồi tiếp lời.
“Bị đơn cho rằng, cáo buộc của nguyên đơn không có đủ chứng cứ.”
Tôn Đình mỉm cười.
“Thưa tòa, nguyên đơn xin trình các bằng chứng sau.”
Cô mở cặp tài liệu, lấy ra từng mục.
“Chứng cứ số 1: Bảng sao kê ngân hàng – cho thấy ngày 28/5/2023, bị đơn chuyển 600.000 tệ cho Triệu Chỉ Doanh, nội dung ghi: tiền đặt cọc mua nhà.”
Sắc mặt Chu Minh thay đổi.
“Chứng cứ số 2: Thông tin bất động sản – cho thấy căn hộ tại tòa B, khu Dương Quang Gia Viên mang tên Triệu Chỉ Doanh, nguồn tiền mua nhà chính là 600.000 kể trên.”
Mặt anh ta càng tái nhợt hơn.
“Chứng cứ số 3: Tin nhắn WeChat giữa bị đơn và người thứ ba, kéo dài ba năm, nội dung thể hiện rõ quan hệ ngoại tình.”
“Chứng cứ số 4: Dữ liệu hành trình – cho thấy trong ba năm, bị đơn đã đến nhà người thứ ba tổng cộng 89 lần.”
“Chứng cứ số 5: File ghi âm – bị đơn tự thừa nhận quan hệ ngoại tình, chuyển nhượng tài sản, và việc người thứ ba đang mang thai.”
Tôn Đình trao máy ghi âm cho thẩm phán.
Đoạn ghi âm bắt đầu phát trong phòng xử.
Giọng Chu Minh vang lên rõ ràng:
“600.000 đó là anh đưa cho Chỉ Chỉ đặt cọc mua nhà.”
“Bọn anh đã bên nhau ba năm rồi.”
“Chỉ Chỉ mang thai rồi, bốn tháng.”
“Anh phải cho cô ấy một danh phận.”
Kết thúc đoạn ghi âm.
Phòng xử im lặng đến đáng sợ.
Mặt Chu Minh trắng bệch như tờ giấy.
Luật sư của anh ta cũng sững sờ.
“Bị đơn,” thẩm phán nhìn về phía anh ta, “anh có phản hồi gì với các bằng chứng này?”
Chu Minh há miệng, không nói nên lời.
“Luật sư bị đơn?”
Luật sư đứng dậy, rõ ràng đã mất bình tĩnh.
“Phía bị đơn… cần thêm thời gian để xác minh những bằng chứng này…”
“Các bằng chứng đã được đệ trình, tòa sẽ tiến hành xác minh.” Thẩm phán đáp. “Bị đơn còn ý kiến nào khác không?”
Cuối cùng, Chu Minh cũng lên tiếng.
“Lâm Vãn!” Anh ta đứng bật dậy, chỉ tay vào tôi. “Cô tính kế tôi!”
“Bị đơn, đề nghị giữ bình tĩnh.” Thẩm phán nói.
“Ngay từ đầu cô đã tính kế rồi!” Anh ta phớt lờ lời can ngăn. “Cô giả vờ đồng ý ly hôn, giả vờ không biết gì – cô luôn tính kế tôi!”
Tôi nhìn anh ta.
“Chu Minh,” tôi nói. “Thỏa thuận là do anh viết, chữ là do anh ký.”
“Tôi chỉ dùng chính thứ anh cho, để đổi lại những gì thuộc về tôi.”
“Cô—”
“Đủ rồi!” Thẩm phán gõ búa. “Bị đơn tiếp tục gây rối, tòa sẽ đưa ra cảnh cáo.”
Luật sư vội kéo anh ta ngồi xuống.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt tràn đầy hận thù.
Tôi nhìn lại anh ta, không chớp mắt.
“Tạm dừng phiên tòa.” Thẩm phán tuyên bố. “Thời gian mở phiên tiếp theo sẽ được thông báo sau.”
Ra khỏi phòng xử, mẹ chồng chạy theo.
“Lâm Vãn!” Bà chặn trước mặt tôi. “Cô chờ đấy! Chuyện này chưa xong đâu!”
Tôi nhìn bà.
“Bác gái,” tôi nói, “kết quả thế nào, tòa sẽ thông báo cho nhà bác.”
Tôi vòng qua bà, tiếp tục bước đi.
Phía sau vang lên tiếng gào:
“Lâm Vãn! Cô sẽ hối hận!”
Tôi không ngoảnh đầu lại.
9
Ngày tòa tuyên án là ngày 15 tháng 11.
Chu Minh thua kiện.
Thua hoàn toàn.
Tòa xác định: bị đơn Chu Minh trong thời kỳ hôn nhân đã có lỗi nghiêm trọng, bao gồm ngoại tình, chuyển nhượng tài sản chung, và cố tình che giấu sự thật quan trọng.
Kết quả phán quyết:
Một, bị đơn Chu Minh phải hoàn trả 600.000 tệ tài sản chung đã cố ý chuyển nhượng.
Hai, tài sản chung là căn nhà trị giá 3,8 triệu tệ: nguyên đơn Lâm Vãn được chia 70%, bị đơn Chu Minh được chia 30%.
Ba, khoản tiền gửi chung còn lại (sau khi trừ 600.000 đã chuyển) là 20.000 tệ, nguyên đơn nhận 70%, tức 14.000 tệ.
Bốn, quyền nuôi con gái thuộc về nguyên đơn Lâm Vãn.
Năm, bị đơn Chu Minh phải chu cấp 3.000 tệ mỗi tháng để nuôi con.
Khi tôi nhận được bản án, tay tôi hơi run.
70%.
70% của 3,8 triệu là 2,66 triệu.
Cộng với 600.000 được hoàn trả.
Cộng thêm 14.000 tiền gửi ngân hàng.
Tôi đã lấy lại được 3,274 triệu tệ.
Còn anh ta?
30% nhà – tương đương 1,14 triệu.
Trừ đi 600.000 phải trả lại.
Thực tế anh ta chỉ còn 540.000.
Anh ta muốn tôi tay trắng ra đi.
Cuối cùng người tay trắng lại là anh ta.
Sau khi có kết quả, Chu Minh gọi cho tôi một lần.
“Lâm Vãn,” giọng anh ta khàn đặc, “em thắng rồi.”
“Đây không phải thắng thua.” Tôi đáp. “Mà là cái anh xứng đáng nhận.”
“Em… em không thể để lại chút gì cho anh sao?”
“Chút gì?” Tôi cười. “Chu Minh, lúc anh muốn tôi tay trắng ra đi, anh có để lại cho tôi chút gì không?”
“Khi anh ngoại tình suốt ba năm, anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”
“Khi anh để tiểu tam mang thai, anh có nghĩ đến tôi không?”
Anh ta im lặng.
“Anh không để lại cho tôi gì cả.” Tôi nói. “Vậy nên tôi cũng không để lại gì cho anh.”
“Nhưng mà…”
“Chu Minh,” tôi cắt lời, “thỏa thuận là anh viết, chữ là anh ký.”
“Chính anh đã bán rẻ bản thân.”
“Cảm ơn anh đã dạy tôi – thế nào là giả vờ rồi thành thật.”
Tôi cúp máy.
Ngày hoàn tất thủ tục sang tên nhà, tôi đứng một mình trong phòng khách.
Căn hộ rộng 120m², im lặng đến trống trải.
Đây là căn nhà mà tôi và Chu Minh đã mua sau khi kết hôn.
Lúc đó chúng tôi gom góp đủ 900.000 tiền đặt cọc, vay ngân hàng 30 năm.
Tôi giao toàn bộ tiền lương cho gia đình, không giữ lại một xu.
8 năm, tôi từng nghĩ đây là nhà của chúng tôi.
Giờ, đây là nhà của tôi.
Chỉ của riêng tôi.
Tôi bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn quang cảnh đêm bên ngoài.
Tôi nhớ lại 8 năm trước, khi chúng tôi lần đầu đến xem căn nhà này.
Chu Minh đã nói: “Sau này đây sẽ là nhà của chúng ta.”
Hồi đó, tôi tin thật.
Giờ nghĩ lại – ngây thơ đến đáng thương.
Điện thoại reo.
Là giáo viên chủ nhiệm của con gái gọi đến.
“Chị Lâm, sắp tới có buổi họp phụ huynh, chị sẽ đến chứ?”
“Có chứ.” Tôi nói. “Nhất định tôi sẽ đến.”
Cúp máy, tôi hít sâu một hơi.
Cuộc sống mới – chính thức bắt đầu.
10
Quá trình thi hành bản án không hề suôn sẻ như tôi tưởng.
Chu Minh muốn kháng cáo.
Luật sư của anh ta nói có thể xin thay đổi phán quyết.
Nhưng Tôn Đình nói với tôi: anh ta sẽ không thắng.
“Chuỗi bằng chứng quá đầy đủ.” Cô nói. “Anh ta không có chút cơ hội nào cả.”
Quả nhiên, tòa phúc thẩm giữ nguyên bản án ban đầu.
Chu Minh buộc phải thi hành phán quyết.
Buộc phải hoàn trả 600.000.
Buộc phải chấp nhận chia lại tài sản.
Buộc phải trả tiền chu cấp hàng tháng.
Anh ta không còn lựa chọn.
Ngày thi hành, tôi và anh ta gặp nhau tại trung tâm đăng bộ nhà đất.
Anh ta gầy đi nhiều.
Tóc cũng đã lấm tấm vài sợi bạc.
Mới 35 tuổi, nhìn như già đi cả chục năm.
“Lâm Vãn.” Anh ta nhìn tôi, giọng khàn khàn.
“Ký đi.” Tôi nói.
Anh ta cầm bút, chậm rãi ký tên vào giấy tờ chuyển nhượng.
Chu Minh.
Hai chữ đó, anh ta viết rất chậm.
Ký xong, anh ta không rời đi ngay.
Anh đứng đó, nhìn tôi.
“Vãn Vãn, anh hối hận rồi.”
“Hối hận gì?”
“Hối hận…” Anh dừng một chút. “Hối hận vì không biết trân trọng em.”
Tôi nhìn anh ta.
“Chu Minh, anh hối hận không phải vì không trân trọng tôi.”
“Anh hối hận vì tính toán không thành.”