Chương 4
Hết ba mươi ngày chờ đợi theo quy định, việc đầu tiên tôi làm là dọn khỏi nhà họ Phó.
Thu dọn ra hơn chục thùng đồ, phần lớn là quà Phó Dữ Niên tặng tôi, còn có cả những bộ lễ phục cao cấp của các thương hiệu lớn.
Tôi chợt nhận ra những năm qua mình thật sự quá buông thả, đến mức biến thành một người đàn bà bị bỏ rơi.
Tôi nghĩ một lúc, tìm một cửa hàng chuyên thu mua đồ hiệu cũ, bảo họ mang đi bán thanh lý trên mạng, dù lỗ cũng bán, số tiền thu được quyên góp cho Hội Chữ Thập Đỏ.
Việc thứ hai là thuê nhà và tìm việc.
Với tôi điều này không quá khó.
Dù trong nhà có người giúp việc, nhưng những việc liên quan đến Phó Dữ Niên và con gái, tôi vẫn luôn tự tay làm.
Tôi thuê một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách đã trang bị đầy đủ nội thất rồi chuyển vào.
Còn công việc thì chưa kịp suy nghĩ kỹ, Cố Ngạn Bác đã gửi lời mời.
Anh ta muốn tôi đến công ty anh ta làm nhân viên hành chính.
Tôi không khách sáo.
Rời xã hội quá lâu, tôi quả thật cần một công việc để chuyển tiếp.
Sau một thời gian ngắn nghỉ ngơi, tôi bắt đầu làm việc tại văn phòng luật Cố thị.
Công ty của Cố Ngạn Bác có khoảng hơn hai trăm người, riêng nhân viên hành chính đã có bảy tám người.
Vị trí của tôi phụ trách cơ chế phúc lợi và khích lệ của công ty.
Công việc không phức tạp, lương cũng không cao, năm nghìn tệ, năm xưa một cái túi tôi mua còn đắt hơn.
Nhưng đây là khoản tiền đầu tiên tôi tự tay kiếm được.
Làm chưa lâu, Cố Ngạn Bác hỏi tôi có muốn nhặt lại nghề luật sư không.
Sau khi tốt nghiệp đại học, vì Phó Dữ Niên bận công việc, ông bà trong nhà sức khỏe không tốt, tôi không đi làm mà chuyên tâm chăm sóc họ.
Sau này thu nhập của anh ta càng cao, tiền đều giao cho tôi quản lý, anh ta bảo tôi không cần vất vả nữa.
Thêm việc có con gái, tôi cũng không nỡ xa con để đi làm.
Giờ nghĩ lại, một bước sai, bước nào cũng sai.
Khi tôi tách rời khỏi xã hội, trở thành một người phụ nữ có thể bị nhìn thấu chỉ trong một ánh mắt, thì việc bị đàn ông bỏ rơi chỉ còn là chuyện sớm muộn.
Tôi đồng ý với đề nghị của Cố Ngạn Bác, mua một đống sách, bắt đầu ôn tập, chuẩn bị cho kỳ thi tư pháp.
Trong thời gian đó, con gái từng tìm tôi, nói muốn đến thăm, tôi từ chối.
Tháp ngà sụp đổ đã đè gãy cột sống tôi.
Đã đến lúc con bé phải tự mình trải qua giông tố.
Dù có ngã cũng không sao.
Mẹ sẽ cố gắng dựng lại một bến cảng đủ vững để che gió chắn mưa.
Chuyện trong nhà, tôi vẫn biết rõ.
Dì Tô – người giúp việc theo tôi hai mươi năm – kể cho tôi nghe mọi việc.
Ngày hôm sau tôi dọn đi, Khương Niệm đã chuyển vào ở, bày ra dáng vẻ nữ chủ nhân.
Cô ta còn trẻ, được Phó Dữ Niên cưng chiều, bỏ học, một lòng muốn làm phu nhân giàu có.
Phó Vy tỉnh ngộ, cuối cùng cũng nhận ra dã tâm của Khương Niệm, nhưng trong bụng cô ta đang mang thai con trai, được ông bà nội bảo vệ như báu vật.
Có mấy lần, mẹ chồng mắng Phó Vy rất khó nghe.
Nào là đồ con gái vô dụng, nào là làm tuyệt hậu hương hỏa, khiến Phó Vy tức giận bỏ nhà đi.
Phó Dữ Niên cũng không đi tìm, còn cắt luôn thẻ tín dụng của con bé.
Cuối cùng Phó Vy chỉ có thể lủi thủi về nhà, nhịn nhục xin lỗi Khương Niệm.
Tối hôm đó, con bé khóc gọi cho tôi.
Vừa mở miệng đã mắng:
“Mẹ còn xứng làm mẹ không? Chỉ lo cho bản thân! Hồ ly tinh đã ở trong nhà rồi, mẹ không biết dùng chút thủ đoạn sao?”
“Bố nhiều tiền như vậy, mẹ cứ thế dâng hết cho người khác sao? Mẹ không nghĩ cho con à?”
Tôi chỉ nhàn nhạt đáp:
“Tôi đang đọc sách chuẩn bị thi tư pháp.”
Rồi cúp máy.
Phó Vy chặn số tôi, quay lại trường sớm hơn dự định.
Tôi không màng chuyện bên ngoài, lật đến nát cả đống tài liệu dày cộp.
Cố Ngạn Bác còn cười nói tôi giống hệt hai mươi năm trước khi học hành.
Cuối cùng vào một ngày đầu thu, tôi bước vào phòng thi.
9
Ngày tôi nhận được chứng chỉ hành nghề cũng là ngày tôi nhận được điện thoại của con gái.
Nó khóc đến mức không thở nổi, một câu cũng không nói rõ.
Dù tôi đã lạnh nhạt với nó một thời gian, nhưng dù sao cũng là máu mủ của mình, tôi vội vàng định đến trường.
Cố Ngạn Bác biết chuyện liền nói đưa tôi đi.
Chúng tôi lái xe suốt đêm đến trường của Phó Vy, đến nơi mới biết bạn trai nó ngoại tình.
Nghe tin tôi và bố nó ly hôn, “mẹ kế” lại mang thai con trai, gã đàn ông thực dụng đó lập tức bắt cá hai tay với người phụ nữ khác.
Phó Vy từ nhỏ đến lớn thuận buồm xuôi gió, chưa từng chịu ấm ức như vậy, lập tức cảm thấy trời sụp xuống.
Tôi lau nước mắt cho nó: “Con biết cô gái đó là ai không?”
Phó Vy lắc đầu: “Không biết, chỉ biết là cùng trường.”
Tôi bảo Cố Ngạn Bác đưa nó về khách sạn trước, còn mình lái xe đến trường con gái.
Dựa theo tấm ảnh nó đưa, tôi đứng chờ ở cổng trường.
May mà trời còn thương, không lâu sau bạn trai của nó – Từ Bằng – bước xuống từ một chiếc Mercedes.
Cậu ta còn vòng sang ghế lái, nói gì đó với tài xế.
Đợi Từ Bằng đi khỏi, tôi ngẩng lên nhìn người trong xe, lập tức sững sờ.
Người đó đeo kính râm và khẩu trang, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay.
Lại là Khương Niệm?
… Vậy là bạn trai con gái tôi và “mẹ kế” của nó có quan hệ?
Dù đã trải qua bao sóng gió, tôi vẫn thấy choáng váng.
Về khách sạn, Cố Ngạn Bác nghe xong câu chuyện, nhìn lại ảnh rồi nói:
“Liệu có phải họ thông đồng từ đầu không?”
Một người yêu Phó Vy, một người quyến rũ Phó Dữ Niên.
Tôi gọi con gái vào phòng nói chuyện.
Phó Vy mắt mũi đỏ hoe, nhỏ giọng: “Mẹ.”
Không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày.
Nhìn bộ dạng tủi thân ấy, tim tôi vẫn đau, tôi ôm nó vào lòng: “Không sao, có mẹ ở đây, đừng sợ.”
Nó òa khóc: “Mẹ, con xin lỗi!”
Khi dao chưa cứa vào mình thì không biết đau.
Đi một vòng như vậy, con bé cuối cùng cũng hiểu cảm giác bị phản bội đau đớn đến mức nào, bắt đầu đồng cảm với tôi như một người phụ nữ.
Tôi dạy con bằng sự che chở và dẫn dắt.
Nhưng gia cảnh họ Phó quá giàu có, lời ngọt ngào quá nhiều, nếu không đủ bản lĩnh rất dễ lạc lối.
May mà cuộc đời tát cho nó một cái thật đau, để nó kịp quay đầu.
Cũng may tôi đã nhịn, không thay nó chắn lấy cái tát đó.
Phó Vy kể về Từ Bằng.
Cậu ta là sinh viên nghèo đặc biệt, mồ côi, lớn lên nhờ sự cưu mang của nhiều người, học rất giỏi.
Từng có lần trong mưa cứu nó khỏi đám côn đồ quấy rối, lâu dần nảy sinh tình cảm.
Tôi hỏi nó có từng tiết lộ chuyện gia đình không.
Phó Vy gật đầu: “Từ Bằng rất chăm chỉ, luôn nói quá khứ mình khổ thế nào.”
Để an ủi, nó kể rất nhiều chuyện trong nhà, còn nói bố mẹ chỉ có mình nó, sau này tài sản nhà họ Phó đều là của nó, nó sẽ đối xử tốt với Từ Bằng.
Đứa con ngốc này, dẫn sói vào nhà mà không hay.
Tôi tức đến muốn mắng, vừa giơ tay, Phó Vy đã co rúm lại.
Nó biết tôi giận.
Cố Ngạn Bác nói: “Ăn một lần khôn một chút, sau này con bé sẽ nhớ.”
Tôi trừng anh ta: “Nuông chiều con cũng như giết con, sau này nó còn phạm sai lầm kiểu này thì sao?”
Cố Ngạn Bác làm hòa: “Không đâu, Vy Vy biết sai rồi, phải không?”
Phó Vy lập tức gật đầu, nhìn tôi lấy lòng.
Người này, rõ ràng không có con mà nói chuyện cứ như chuyên gia.
Tôi tức không biết trút vào đâu, lén cấu anh ta một cái.
Chuyện giữa Từ Bằng và Khương Niệm, tôi thuê thám tử tư điều tra.
Không tra thì thôi, tra ra mới thấy kinh khủng.
Ngay cả cái thai trong bụng Khương Niệm cũng có vấn đề.
10
Theo hồ sơ khám tại bệnh viện tư, thai của Khương Niệm đã sáu tháng.
Mà sáu tháng trước, Phó Dữ Niên đang đi công tác nước ngoài, tôi đi cùng.
Nghĩa là Khương Niệm và Từ Bằng đã chơi trò “đánh tráo khái niệm”?
Một tháng sau, Phó Vy xin nghỉ về nhà họ Phó.
Vừa bước vào đã suýt vấp phải đống đồ sơ sinh la liệt.
Mẹ chồng hồng hào rạng rỡ, đang mở hộp vòng tay vàng đeo cho Khương Niệm.
Thấy Phó Vy về, mặt đầy khó chịu.
“Con sao đột nhiên về? Không đi học nữa à?”
“Đây là nhà con, sao con không được về?”
“Thôi tùy con. Dù sao sau này tài sản trong nhà cũng là của em trai con, học hay không cũng vậy.”
Khương Niệm giả bộ dịu dàng: “Vy Vy, con về đúng lúc lắm, tuần sau cô và bố con đính hôn, con xem chiếc nhẫn nào đẹp hơn?”
Con gái tôi đảo mắt rồi lên lầu.
Nó đã quen với sự trọng nam khinh nữ của bà nội.
Theo lời tôi dặn, nó vào phòng làm việc lấy một thứ rồi đi.
Xuống lầu thì Phó Dữ Niên vừa về.
Hai người chạm mặt, Phó Vy quay đầu muốn đi.
Bị ông ta kéo lại: “Sao? Thấy bố cũng không chào?”
Phó Vy bực bội: “Bố chỉ nghĩ đến con trai thôi mà, còn quan tâm con làm gì?”
“Ai dạy con nói chuyện như thế? Ta là bố con.”
“Ồ, thì sao?”
Thái độ bất hợp tác khiến Phó Dữ Niên nghẹn lời.
Không hiểu sao, ông ta cảm thấy ánh mắt con gái nhìn mình có chút… thương hại?
Ánh mắt đó khiến ông ta khó chịu nhưng lại không biết vì sao.
Vừa định hỏi thêm, trong nhà Khương Niệm gọi to, nói đứa bé đạp, bảo ông ta vào xem.
Phó Dữ Niên lập tức phân tâm, quay người vào trong.
Ông ta không hề để ý đến túi hồ sơ và vali trên tay con gái.
Tối hôm đó, Phó Vy nằm cạnh tôi trò chuyện.
Nó hỏi tôi sẽ đối phó với bố nó thế nào.
Tôi không muốn con để lại bóng ma tâm lý về hôn nhân, nên nói rằng tôi không đối phó bố nó, ngược lại tôi muốn cứu ông ta.
Con gái bật dậy: “Cứu ông ta? Tại sao?”
“Vì con.”
“Dù bố mẹ đã ly hôn, nhưng con vẫn là con của bố, có quyền thừa kế hợp pháp. Mẹ không thể trơ mắt nhìn người khác tính kế ông ta, để con trắng tay.”
Nó dường như không hài lòng: “Nếu mẹ nghĩ vậy, sao lúc trước còn kiên quyết ly hôn?”
Tôi chạm vào đôi mắt ngây thơ của nó, đôi mắt đen ấy giống Phó Dữ Niên nhất.
“Vì người mẹ yêu nhất là chính mình, nên mẹ không muốn chịu ấm ức trong tình yêu. Nhưng người mẹ yêu thứ hai là con, mẹ phải cố gắng bảo vệ quyền lợi của con.”
“Mẹ là một người mẹ ích kỷ, đặt cảm xúc của mình lên hàng đầu. Sau này mẹ cũng không muốn con vì con cái, vì tiền bạc mà đánh mất bản thân, hiểu không?”
Phó Vy gật đầu: “Mẹ, con xin lỗi vì đã đối xử với mẹ như vậy.”
“Không sao, mẹ yêu con.”
11
Rất nhanh đã đến ngày lễ đính hôn của Phó Dữ Niên và Khương Niệm.
Khách khứa họ hàng đến không ít, ai nấy đều mang nụ cười nửa thật nửa giả, chúc mừng Phó Dữ Niên song hỷ lâm môn.
Với tư cách cô dâu tương lai, Khương Niệm khỏi phải nói, đắc ý vô cùng.
Điều nực cười hơn là cô ta còn mời cả Từ Bằng đến dự, ngồi ở bàn người thân bạn bè.
Ngay lúc Khương Niệm khoác tay Phó Dữ Niên đi mời rượu Từ Bằng, tôi dẫn theo Phó Vy bước vào, phía sau là Cố Ngạn Bác nhất quyết đòi xem náo nhiệt.
Khoảnh khắc ấy hỗn loạn đến mức nào, e rằng chỉ bốn người biết sự thật là chúng tôi và phía đối diện Khương Niệm – Từ Bằng mới cảm nhận rõ.
Phó Dữ Niên nhìn thấy tôi, đáy mắt thoáng qua vẻ kinh diễm.
Những ngày này, không còn phải chăm sóc người già, tôi bắt đầu chăm chút lại bản thân.
Tóc uốn dài, dùng phần tài sản chia được để làm đẹp, chăm da, cộng thêm bộ đồ trưởng thành mà con gái chọn cho trước khi ra cửa, ngay cả Cố Ngạn Bác cũng nhìn tôi đến ngẩn người, huống chi là Phó Dữ Niên.
Anh ta bước tới: “Em đến… uống rượu mừng sao?”
Nơi này có không ít người từng dự đám cưới của tôi và anh ta, thậm chí cả tiệc kỷ niệm mười năm, hai mươi năm.
Vì thế khi tôi xuất hiện, ánh mắt nhiều người trở nên đầy ẩn ý.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta: “Đến tặng quà.”
Tặng anh một gói quà sức khỏe.
Tôi đưa ra một túi giấy kraft, Phó Dữ Niên còn chưa kịp nhận thì đã bị Khương Niệm giật mất.