Chương 2

Cập nhật lúc: 09-04-2026
Lượt xem: 0

“Tống Trừng, bây giờ cô còn giống phụ nữ không?”

“Chúng ta cứ sống thế này, tôi đảm bảo  cả đời không lo ăn mặc. Nhưng nếu ly hôn, cô nhất định sẽ sống không bằng chết.”

Đợi đến khi Phó Dữ Niên rời đi rất lâu, tôi vẫn run rẩy toàn thân.

Không dám tin người từng yêu tôi hai mươi năm lại có thể nói ra những lời như vậy.

Hay là… anh ta đã sớm thay đổi, chỉ là tôi tự che mắt mình không chịu nhìn rõ?

Tôi siết chặt tay, mặc cho máu chảy xuống lòng bàn tay.

Cơn đau dữ dội truyền tới, đầu óc lại càng tỉnh táo hơn.

Phó Dữ Niên, anh có phải cho rằng tôi không làm gì được anh? Anh có thể muốn làm gì thì làm?

Chờ đấy, cuộc hôn nhân này, tôi nhất định phải ly.

Sáng hôm sau xuống lầu, Phó Dữ Niên hiếm khi tự tay nấu bữa sáng, con gái đang ăn, thấy tôi liền cúi đầu, tỏ vẻ không muốn để ý.

Ngược lại anh ta đóng vai người tốt, dịu giọng dỗ con: “Vy Vy, hôm qua chúng ta đã nói rồi, phải tha thứ cho mẹ.”

Con  miễn cưỡng gọi một tiếng: “Mẹ.”

“Hôm qua con bé đi xe mệt, em mau lại ăn đi, anh làm sandwich em thích.”

Chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau, trong mắt anh ta  sự đắc ý không hề che giấu.

Tôi không nói gì.

Một lát sau chuông cửa vang lên, người giúp việc dẫn Khương Niệm vào.

“Chào buổi sáng, bà Phó, tôi đến đưa tài liệu cho Phó tiên sinh.”

Hai người họ công khai nắm tay nhau, con gái tôi chẳng thấy có gì, còn nhiệt tình gọi Khương Niệm cùng ăn sáng.

Khương Niệm làm bộ ngại ngùng một chút rồi quay người ngồi vào vị trí của tôi.

Như thể cố ý chọc tức tôi, Phó Vy bày bữa sáng của tôi trước mặt cô ta.

Còn rót cho cô ta một ly nước cam mà tôi thích nhất.

Khương Niệm cũng dốc hết sức lấy lòng Phó Vy, hai người trao đổi thông tin trường học, phát hiện lại là cùng trường đại học.

“Ôi, Phó Vy, cậu dễ thương thật đó~ Mình còn tưởng cậu sẽ giống bà Phó không thích mình chứ…”

“Mẹ mình gần đây tiền mãn kinh, đa nghi lắm, cứ nói cậu với bố mình có gì đó, cậu đừng để ý.”

Một bữa ăn  hai người họ lại trở thành bạn tốt.

Từ lúc nghe Phó Vy nói tôi đa nghi, tôi đã không nghe thêm câu nào nữa, trực tiếp bước ra khỏi nhà.

Tôi phải đi tìm một người, một người bạn cũ hơn mười năm chưa gặp.

Mối tình đầu của tôi, luật sư vàng Cố Ngạn Bác.

4

Trong quán cà phê, tôi nói với Cố Ngạn Bác về chuyện muốn ly hôn.

Anh ta hừ lạnh một tiếng: “Cô nỡ sao?”

Lớn từng này tuổi rồi mà tính tình vẫn khó chịu như vậy.

Nếu năm đó anh ta dịu dàng hơn một chút, tôi sao lại chia tay?

Lười đôi co với con lừa bướng này, tôi lấy từ trong túi ra một tấm thẻ.

“Tôi đã hỏi rồi, giá thị trường của anh bây giờ là một triệu, trong này có năm trăm nghìn, sau khi ly hôn tôi sẽ trả nốt phần còn lại. Làm ăn thì làm ăn, đừng nói chuyện tình cảm.”

Cố Ngạn Bác xoay xoay tấm thẻ rồi nhét vào túi.

“Vâng, thưa kim chủ.”

Trên đường về anh ta nói muốn đưa tôi.

Những năm qua, so với gia đình viên mãn của tôi, anh ta sống thanh đạm hơn nhiều. Nghe nói vợ anh ta mấy năm trước bệnh mất, hai người cũng không có con. Anh ta dồn hết tâm sức vào công việc, sự nghiệp lên như diều gặp gió, trở thành luật sư vàng của Thâm Thành.

Xe của Cố Ngạn Bác là một chiếc Maserati phô trương, chạy lên ầm ầm.

Tôi không khỏi nhíu mày: “Lớn từng này tuổi rồi còn thích mấy thứ phô trương thế này.”

Cũng không biết vợ anh ta năm đó nhìn trúng điểm nào.

Cố Ngạn Bác nhướng mày: “Trước đây  cũng thích mà, quên rồi?”

Làm tôi nghẹn lời.

Hơn hai mươi tuổi quả thật thích mấy thứ màu mè này, nhưng ai bốn mươi rồi còn chơi nổi chứ, tinh lực đúng là dồi dào.

Lười nói thêm, xuống xe xong tôi chuyển cho anh ta ba trăm.

G: “?”

CC: “Tiền xe.”

G: “Vâng, thưa kim chủ.”

 xe phô trương, nhưng Cố Ngạn Bác dạy tôi rất nhiều việc cần chuẩn bị trước khi ly hôn.

Theo chỉ dẫn của anh ta, tôi tìm cách điều tra tình hình tài khoản ngân hàng của Phó Dữ Niên, còn thuê thám tử tư, chụp được địa chỉ nơi anh ta giấu người đẹp.

Đó là căn nhà tôi mua trước khi kết hôn.

Những năm đầu yêu đương và mới cưới, chúng tôi từng sống ở đó.

Sau này vì  Phó Vy, nhà không đủ chỗ cho người giúp việc nên mới chuyển sang biệt thự hiện tại.

Đã vài năm tôi không ghé qua, Phó Dữ Niên lại giấu cô ta ở đó?

Tôi lục tìm chìa khóa, chọn một ngày họ không có mặt, mở cửa căn hộ.

Bên trong hầu như không thay đổi, chỉ thêm vài món đồ linh tinh.

 thể nhìn ra, Khương Niệm thật sự rất muốn kết hôn với Phó Dữ Niên.

Sau sofa treo ảnh chụp chung của họ.

Bên cạnh bàn ăn có con thú len cô ta tự móc.

Trong bếp còn nồi canh đậm đà đang giữ ấm.

Nếu tư thế trong bức ảnh không trùng lặp với tư thế tôi từng chụp năm đó.

Nếu con thú len kia không phải là chú cam nhỏ tôi thích nhất.

Nếu nồi canh đó không phải công thức độc quyền tôi nghiên cứu vì bệnh dạ dày của Phó Dữ Niên.

Thì có lẽ tôi đã vỗ tay cho đôi uyên ương vụng trộm này rồi.

Nhưng công thức nấu canh, năm đó tôi chỉ viết cho mẹ chồng.

Nghĩa là trên đời này, ngoài tôi ra, chỉ  bà ấy biết.

Giờ lại xuất hiện trong căn hộ của Khương Niệm.

Những cú phản bội liên tiếp khiến tôi bắt đầu hoài nghi, có phải tôi quá thất bại nên tất cả mọi người bên cạnh mới dễ dàng chọn cách làm tổn thương tôi như vậy?

Đang lúc cảm xúc dâng trào, cửa đột nhiên mở ra.

Khương Niệm vui vẻ bước vào.

Quay người lao vào vòng tay Phó Dữ Niên.

“May quá! A Dữ, cuối cùng em cũng sắp sinh cho anh một đứa con trai rồi!”

Phó Dữ Niên cưng chiều vuốt mặt cô ta, ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm thẳng vào tôi.

5

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự hoảng loạn trên mặt Phó Dữ Niên.

Có lẽ anh ta không ngờ sẽ gặp tôi  đây.

Còn tôi lúc này lại bình tĩnh đến lạ, rút điện thoại ra bắt đầu quay video.

Anh ta thấy vậy định lao tới giật, bị tôi chặn lại: “Phó Dữ Niên, nghĩ kỹ đi, căn nhà này có camera. Tôi trích xuất ra, mặt mũi các người coi như xong.”

Phó Dữ Niên hít mạnh một hơi.

Bao năm tung hoành thương trường, anh ta đã quen kiểm soát mọi thứ.

Đối diện với tôi – một biến số mất kiểm soát – phản ứng đầu tiên của anh ta  bực bội.

“Tống Trừng, đừng làm loạn nữa, mau về đi.”

“Tôi muốn ly hôn.”

“Tôi sẽ không ly hôn với cô, cô chết tâm đi!”

“Tôi muốn ly hôn, ngày mai đi đăng ký. Nếu không thì chuẩn bị lên hot search đi.”

“Tại sao cô cứ phải làm ầm lên? Cô có từng nghĩ tới bố tôi, nghĩ tới ba mẹ tôi, nghĩ tới con gái chúng ta không?”

Anh ta nhắc đến Phó Vy, tôi cuối cùng cũng sụp đổ.

Tôi cầm bình hoa đập mạnh xuống đất.

“Anh im miệng! Im miệng! Im miệng! Anh không được nhắc đến họ!!!”

Tôi lao tới tát anh ta một cái thật mạnh.

“Đồ khốn! Lúc anh ngoại tình anh  nghĩ tới họ không? Lúc anh làm người phụ nữ khác có thai anh có nghĩ tới họ không? Bây giờ bị tôi bắt gian tại trận lại bắt tôi nghĩ tới họ? Anh đúng là tiêu chuẩn kép hàng quốc gia, tự tha thứ cho mình giỏi thật!”

“Anh chỉ là con thú già không quản nổi nửa thân dưới, ghê tởm tôi xong còn muốn bịt miệng tôi? Tôi nói cho anh biết, nằm mơ đi! Hoặc ngày mai anh ly hôn với tôi, hoặc chúng ta ra tòa, cá chết lưới rách, anh tự chọn!”

Tôi đi thẳng tới văn phòng luật của Cố Ngạn Bác.

Anh ta vừa hay rảnh, đưa tôi vào một phòng làm việc rồi rót cho tôi ly nước.

“Sao thế? Giận tới mức này.”

“Đừng nhắc nữa, vừa chạm mặt tiểu tam, cô ta  thai rồi.”

“Giờ  nghĩ sao?”

Nghe đến đây tôi lại bốc hỏa: “Tôi còn nghĩ được gì nữa? Nghĩ bây giờ còn có ích gì không?”

Cố Ngạn Bác khựng lại, đẩy ly nước về phía tôi một chút.

Động tác nhỏ ấy bỗng nhiên dập tắt cơn giận của tôi.

“Xin lỗi, vừa rồi không nên trút giận lên anh.”

Anh ta nhún vai: “Không sao, khách hàng  Ngọc Hoàng.”

Cố Ngạn Bác nói, tình huống hiện tại rất có lợi cho tôi.

Tôi đã chụp được ảnh trong căn hộ, lại thêm việc Phó Dữ Niên có con với người khác, đó là bằng chứng ngoại tình quá rõ ràng.

Trong trường hợp này, việc phân chia tài sản sau ly hôn sẽ càng có lợi cho tôi.

Đầu óc tôi đờ đẫn, không nói  nổi cảm xúc là gì.

Rời khỏi văn phòng luật, anh ta nói muốn đưa tôi về, tôi từ chối.

Tôi muốn đi một mình.

6

Tôi đi dọc công viên hai ba tiếng đồng hồ.

Chiều thứ sáu, lác đác vài người đi dạo.

Có một đôi tình nhân trẻ, trông yêu nhau tha thiết, chàng trai vừa chụp ảnh cho cô gái xong lại ghé tới hôn  một cái.

Đã từng có lúc, tôi và Phó Dữ Niên cũng yêu nhau như thế.

Tôi quen anh ta từ thời đi học.

Yêu nhau từ cấp ba, lên đại học càng là cặp đôi nổi tiếng trong trường.

Gia đình họ Phó giàu có, Phó Dữ Niên đẹp trai, học giỏi, không biết bao nhiêu cô gái muốn chen vào giữa chúng tôi.

Nhưng anh ta chưa từng dao động.

Không chỉ cho tôi đủ cảm giác an toàn, năm hai đại học còn cầu hôn tôi.

Trong truyện cổ tích, kết cục của hoàng tử và công chúa luôn là cùng nhau bước vào lễ đường.

Vì thế tôi chưa từng biết rằng, so với việc cưới được nhau, khó hơn nhiều là cùng nhau đi hết một đời.

Sau khi tốt nghiệp, Phó Dữ Niên tiếp quản công ty gia đình, nhanh chóng khiến lợi nhuận tăng gấp mấy chục lần.

Anh ta thường xuyên đi công tác, ngày con gái chào đời vẫn còn ở ngoài ký hợp đồng.