Chương 3

Cập nhật lúc: 09-04-2026
Lượt xem: 0

“Ba, đừng giận, có khi em rể bận quá. Nhưng Mạn Đình, em không phải nói trong nhà chuẩn bị xong hết rồi, chỉ chờ bọn chị đến ăn đại tiệc sao? Sao chẳng ngửi thấy mùi đồ ăn gì cả vậy?”

4. 5. Tô Mạn Đình bước vào phòng khách, nhìn thấy gia đình ba người chúng tôi đứng cạnh vali, phòng khách vẫn bừa bộn, hoàn toàn không có dấu hiệu nấu nướng, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Cô ta bước nhanh tới trước mặt tôi, hạ giọng, mang theo tức giận và chất vấn.

“Thẩm Hạo, anh rốt cuộc đang làm cái gì? Cơm đâu? Em không phải đã bảo anh nấu nhanh sao? Anh nhìn nhà xem thành cái gì rồi? Ba em và chị đã tới, anh để em mất mặt thế này à?”

Vừa nói, cô ta vừa liếc mắt ra hiệu cho tôi mau vào bếp, đừng đứng đây làm trò cười.

Lúc này, bố vợ và chị cả, anh rể cũng bước vào phòng khách.

Nhìn cảnh trước mắt, sắc mặt bố vợ càng khó coi, hai tay chống nạnh bắt đầu quở trách.

“Thẩm Hạo, cậu có ý gì? Chúng ta đi xa như vậy đến đây ăn Tết với cậu, cậu tiếp đãi như thế à? Nhà cửa lộn xộn, cơm cũng không nấu, trong mắt cậu còn  mấy người trưởng bối như chúng ta không?”

Chị cả cũng hùa theo.

“Đúng vậy, em rể, tụi chị còn tưởng được ăn bữa đại tiệc do em nấu, ai ngờ thế này, biết vậy còn không bằng ở nhà mình ăn Tết.”

Anh rể tuy không nói gì, nhưng sắc mặt cũng không dễ coi, ánh mắt đầy bất mãn.

Tô Mạn Đình bị họ nói đến mất mặt, càng sốt ruột kéo tay tôi.

“Thẩm Hạo, anh xem anh gây chuyện gì vậy, mau đi nấu cơm đi, có gì lát nữa nói sau!”

“Nấu cơm?”

Tôi nhìn cô ta, bỗng bật cười, giằng tay ra, giọng rõ ràng và kiên định.

“Tô Mạn Đình, có phải em nhầm rồi không? Trên đời này làm gì có chuyện ngày Tết lại bắt chồng và cha mẹ chồng ra ngoài ăn, còn chồng thì phải nấu cơm cho cả nhà bên ngoại ăn trước?”

Tôi dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bố vợ, chị cả và anh rể, cuối cùng dừng trên mặt Tô Mạn Đình, nói từng chữ rõ ràng.

“Hôm qua anh đã nói rồi, sau này cơm đoàn viên, mỗi bên ăn một nơi.”

“Nếu em vẫn chưa hiểu, vậy để anh nói thẳng.”

“Qua năm mới, chúng ta đi ly hôn.”

【Chương 2】

5. 6. Sắc mặt  Mạn Đình lập tức trắng bệch, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Cô ta đứng sững tại chỗ, môi mấp máy nhưng rất lâu vẫn không thốt nên lời.

Bố vợ là người phản ứng đầu tiên.

Ông ta hét lên, bước tới chỉ thẳng vào mũi tôi  mắng xối xả.

“Thẩm Hạo! Cậu điên rồi phải không? Ngày Tết mà đòi ly hôn, cậu có ý đồ gì? Nhà họ Tô chúng tôi có  có lỗi với cậu? Cho cậu ăn cho cậu mặc, vậy  còn không biết đủ, còn muốn làm nhà chúng tôi gà chó không yên!”

Chị cả cũng thêm dầu vào lửa.

“Đúng vậy em rể, vợ chồng nào mà chẳng cãi nhau? Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà đòi ly hôn, em cũng quá bốc đồng rồi! Truyền ra ngoài người ta lại tưởng nhà họ Tô bắt nạt em đấy!”

Anh rể nhíu mày, giọng mang theo vài phần trách móc.

“Thẩm Hạo, có chuyện gì thì nói đàng hoàng, ly hôn không phải chuyện nhỏ, con còn bé như vậy, cậu không thể kích động thế được.”

Tôi cười lạnh một tiếng, lười tranh cãi với họ, quay sang nhìn Tô Mạn Đình.

“Tôi nói rất rõ rồi,  tự lo cho mình đi.”

Nói xong, tôi bế con lên, kéo tay ba mẹ, xách vali bên cạnh, đi thẳng ra cửa.

“Thẩm Hạo, anh đứng lại cho tôi!”

Cuối cùng Tô Mạn Đình cũng hoàn hồn, gào lên định lao tới kéo tôi.

Mẹ tôi lập tức chắn trước mặt tôi, ánh mắt kiên định nhìn  ta.

“Tiểu Đình, nếu Tiểu Hạo đã quyết rồi, con đừng cố nữa, những năm qua, con quả thật có lỗi với nó, cũng  lỗi với hai ông bà già này.”

Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên, là xe đặt trước đã tới.

Tôi không chút do dự, mở cửa, đưa ba mẹ và con đi ra ngoài.

Phía sau vang lên tiếng chửi rủa chói tai của bố vợ, tiếng xì xào của chị cả và tiếng gào giận dữ của Tô Mạn Đình.

Nhưng tôi không hề quay đầu lại, từng bước vững vàng đi xuống lầu.

Ngồi vào chiếc xe ấm áp, tôi thở phào một hơi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tòa nhà nơi  Mạn Đình ở dần dần lùi xa, trong lòng tôi không có chút lưu luyến nào, chỉ có cảm giác được giải thoát.

“Tiểu Hạo, giờ mình đi đâu?”

Ba tôi khẽ hỏi, ánh mắt còn chút mờ mịt.

“Ba yên tâm, con sắp xếp cả rồi.”

Tôi mỉm cười, nói với tài xế.

“Chú ơi, phiền chú đưa chúng tôi đến khách sạn Bách Duyệt.”

“Khách sạn Bách Duyệt?”

Mẹ tôi giật mình.

“Chỗ đó đắt lắm, không cần tốn tiền vậy đâu con.”

“Ba, mẹ, hai năm qua ba mẹ vì gia đình này hy sinh quá nhiều rồi, cũng nên thư giãn một chút.”

Tôi nắm tay họ.

“Hôm nay  giao thừa, chúng ta phải ăn ngon, ở tốt, vui vẻ đón năm mới.”

Xe chạy êm ái, chẳng mấy chốc đã tới khách sạn Bách Duyệt.

Tôi đặt trước một phòng suite sang trọng.

Khoảnh khắc bước vào phòng, ba mẹ tôi đều ngẩn người.

Phòng khách rộng rãi sáng sủa, sofa mềm mại thoải mái, cửa sổ sát đất có thể nhìn toàn cảnh đêm thành phố.

Mọi thứ trong phòng đều toát lên sự tinh tế  xa hoa.

“Ba mẹ ngồi đi.”

Tôi đỡ họ ngồi xuống, đặt con vào xe đẩy.

“Ba mẹ nghỉ một chút, con đi gọi đồ ăn.”

Suất tất niên của khách sạn rất thịnh soạn.

Có bào ngư, hải sâm, tôm hùm, còn có đủ loại món nguội và tráng miệng tinh xảo.

Tôi đặc biệt gọi những món ba mẹ thích.

Nhìn họ dè dặt nếm thử món ăn, trên mặt lộ ra nụ cười lâu lắm rồi mới thấy, lòng tôi lại chua xót vô cùng.

Tôi không phải là một người con đủ tốt.

Ăn xong, còn một lúc nữa mới đến giờ phát sóng chương trình Gala xuân.

Tôi đề nghị:

“Ba mẹ, khách sạn có suối nước nóng, mình đi ngâm một lát đi, tiện thể thư giãn luôn.”

Ba mẹ có chút do dự, cảm thấy quá xa xỉ.

Nhưng dưới sự kiên trì của tôi, họ vẫn theo tôi đến khu suối nước nóng.

Làn nước ấm bao bọc cơ thể, mệt mỏi dường như tan biến trong chốc lát.

Ba tôi thở dài thoải mái.

“Cả đời này lần đầu tiên ba được ngâm suối nước nóng tốt như vậy.”

“Sau này mình thường xuyên đến.”

Tôi cười nói.

Ngâm xong trở về phòng, chương trình Gala xuân vừa bắt đầu.

Gia đình ba người chúng tôi ngồi trên sofa, ăn trái cây, xem tivi, thỉnh thoảng bật cười.

Không  cãi vã.

Không có tủi thân.

Không có  dặt.

Chỉ có ấm áp  thoải mái.

Đây mới là dáng vẻ của một cái Tết đúng nghĩa.

Còn bên kia, nhà Tô Mạn Đình đã loạn thành một mớ.

6. 7. Sau khi Thẩm Hạo đưa ba mẹ và con rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại Tô Mạn Đình, bố cô ta, chị cả và anh rể.

Bố vợ vẫn không ngừng chửi bới.

“Cái đồ sao chổi! Đúng  nhìn lầm người! Xuất thân nhà quê nên chẳng có giáo dưỡng, chút chuyện nhỏ đã đòi ly hôn, làm mất hết mặt mũi nhà họ Tô chúng ta!”

Chị cả cũng phụ họa.

“Ba nói đúng, loại đàn ông này không thể nuông chiều, dám bày sắc mặt với chúng ta ngay ngày Tết, còn đòi ly hôn, đúng là phản rồi!”

Sắc mặt Tô Mạn Đình tái xanh, trong lòng vừa tức vừa gấp.

Cô ta không ngờ tôi thật sự dám đi, còn dám nói đến ly hôn.

Trong suy nghĩ của  ta, chẳng qua chỉ là bảo tôi ra ngoài ăn một bữa thôi mà.

Có cần làm đến mức này không?

Anh rể thấy sắc mặt cô ta khó coi, lên tiếng khuyên nhủ.

“Mạn Đình, em cũng đừng giận quá, có thể Thẩm Hạo chỉ là nhất thời bốc đồng. Qua năm rồi, em nói chuyện đàng hoàng với cậu ấy, vợ chồng với nhau làm gì có chuyện không vượt qua được.”

“Nói chuyện?”

Tô Mạn Đình bực bội vò tóc.

“Anh ấy đã nói tuyệt tình như vậy rồi, còn nói được gì nữa?”

Bố vợ trừng mắt nhìn  ta.