Chương 5

Cập nhật lúc: 18-04-2026
Lượt xem: 0

Những gì tôi làm hiện giờ, chỉ là đưa sự thật ra ánh sáng.

Nếu vậy gọi là ‘tổn thương’, thì hành vi của anh là gì?”

Anh ta bước đến trước mặt tôi, đột nhiên quỳ xuống.

“Anh xin em.” Anh ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt tuôn trào. “Anh xin em tha thứ.

Anh nguyện dùng cả đời để bù đắp, làm gì cũng được.

Công ty anh không cần, tiền anh cũng không cần, anh chỉ muốn quay về như xưa—”

“Như xưa?” Tôi nhìn xuống anh ta, “Phó Tầm ngày trước có quỳ gối trước tôi không? Có phản bội nhà họ Giang không? Có hại chết Giang Lam không?”

Toàn thân anh ta run lên.

“Anh đã không còn là Phó Tầm ngày trước.” Tôi khẽ nói, “Và tôi cũng không còn là Giang Tuệ trước kia. Chúng ta… vĩnh viễn không thể quay lại.”

“Tại sao…” Anh ta lẩm bẩm, “Tại sao ngay cả một cơ hội em cũng không cho anh…”

“Vì anh không xứng.” Tôi bình tĩnh đáp, “Phó Tầm, trên đời này có những sai lầm có thể tha thứ.

Nhưng sai lầm của anh, liên quan đến một mạng người.  mạng sống của em trai tôi, mới hai mươi hai tuổi.

Nếu tôi tha thứ cho anh, tôi biết ăn nói thế nào với nó?”

Anh ta vẫn quỳ đó, như một pho tượng đá đã nứt vỡ.

Rất lâu sau, anh ta mới đứng dậy, loạng choạng rời khỏi phòng.

Khi đến cửa, anh ta quay đầu nhìn tôi:

“Giang Tuệ, điều khiến anh hối hận nhất trong đời, là làm tổn thương em.”

“Không.” Tôi đáp, “Điều khiến anh hối hận nhất trong đời, nên  để tôi phát hiện ra tất cả.”

Anh ta bật cười, nụ cười méo mó còn khó coi hơn cả khóc.

Cánh cửa khép lại.

Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh ta còn sống.

9

Phó Tầm không rời khỏi thành phố này.

Anh ta cầm theo mười vạn tệ tôi từng đưa, thuê một căn hộ nhỏ rồi ngày nào cũng uống rượu.

Người mà Trương Kha cử đi theo dõi nói, anh ta thường xuyên lang thang trên đường lúc nửa đêm, miệng lẩm bẩm tên Giang Lam và Hứa Niệm.

Sau vụ việc ở Trung tâm thương mại, Hứa Niệm im hơi lặng tiếng một thời gian.

Nhưng cô ta không cam lòng.

Chu Vĩnh Xương đưa cho  ta một khoản tiền chia tay – năm mươi vạn, với cô ta thì quá ít.

Cô ta nhắm đến một mục tiêu khác:

Đối tác làm ăn của Chu Vĩnh Xương – Triệu Minh Viễn.

Triệu Minh Viễn bốn mươi lăm tuổi, có vợ  con, nổi tiếng háo sắc.

Hứa Niệm thông qua những mối quan hệ  trong giới, nhờ người môi giới “giới thiệu” mình cho ông ta.

Lần này cô ta đã khôn hơn, không cần danh phận, chỉ cần tiền.

Nhưng cô ta không biết rằng, vợ của Triệu Minh Viễn – Vương Hà – là một người đàn  rất ghê gớm.

Bà ta từng cùng chồng gây dựng cơ nghiệp, từng dính bụi bặm  hội, trong mắt không chứa nổi hạt cát.

Vào ngày thứ ba sau khi Hứa Niệm và Triệu Minh Viễn vào khách sạn, Vương Hà đã nhận được tin.

Bà ta dẫn người xông vào phòng, đúng lúc Hứa Niệm đang quấn khăn tắm sấy tóc.

Triệu Minh Viễn sợ đến mức quỳ xuống cầu xin.

Vương Hà chẳng thèm liếc anh ta, đi thẳng tới chỗ Hứa Niệm.

“Lại là cô.” Vương Hà bật cười, “Tôi xem video cô bị lột đồ ở nhà họ Chu rồi. Không ngờ nhanh vậy đã tìm được ‘đối tượng’ mới.”

Hứa Niệm lùi lại: “Chị Vương, là tổng giám đốc Triệu anh ấy—”

“Chát!”

Một cái tát nổ đom đóm mắt, Hứa Niệm ngã sấp xuống đất.

“Đánh cho tôi.” Vương Hà quay ra lệnh, “Đánh đủ, lột sạch, quăng ra sảnh. Cho người ta biết loại hàng gì đây.”

Những người đi cùng lập tức xông tới. Hứa Niệm hét lên, túm lấy điện thoại, gọi một cuộc.

 ta gọi cho Phó Tầm.

Đây là điều cảnh sát phát hiện trong lịch sử cuộc gọi sau này.

Cuộc gọi kéo dài mười một giây, Hứa Niệm chỉ hét lên một câu: “Phó Tầm, cứu em! Họ đang đánh em!”

Khi Phó Tầm đến khách sạn, Hứa Niệm đã bị lôi ra giữa sảnh.

Trên người cô ta chỉ còn đồ lót, mặt mũi và thân thể đầy thương tích, co quắp trên sàn đá hoa cương, xung quanh  đám người cầm điện thoại quay phim.

Phó Tầm chen qua đám đông.

Vừa nhìn thấy anh ta, trong mắt Hứa Niệm thoáng lên một tia sáng.

Đó là ánh sáng của kẻ đang chết đuối thấy được khúc gỗ cứu mạng.

“Phó Tầm…”  ta giơ tay.

Phó Tầm quỳ xuống, cởi áo khoác đắp lên người  ta.

Sau đó anh ta ngẩng đầu, nhìn quanh đám đông đang quay phim, những ánh mắt lạnh lẽo, hiếu kỳ.

Anh ta bỗng bật cười.

“Các người hài lòng rồi chứ?”

“Cởi sạch đồ  ta, quay phim, tung lên mạng… là thấy vui vẻ lắm sao?”

Không ai trả lời.

Phó Tầm đỡ Hứa Niệm dậy, ôm lấy  ta bước đi.

Người của Vương  định cản lại, nhưng chỉ nhìn thấy ánh mắt anh ta – chẳng ai dám tiến thêm.

Đó là ánh mắt của một kẻ đã phát điên hoàn toàn.

Phó Tầm đưa Hứa Niệm về căn hộ nhỏ của mình.

Theo lời ông chủ cửa hàng tiện lợi dưới nhà, tối đó anh ta mua rượu, thuốc lá, và một con dao gọt trái cây – ông nhớ rất rõ, vì lúc trả tiền tay Phó Tầm cứ run lên bần bật.

Trưa hôm sau, hàng xóm ngửi thấy mùi máu nồng nặc, gọi cảnh sát.

Cảnh sát phá cửa vào, ngay cả cảnh sát già dày dạn cũng phải lạnh gáy.

Hứa Niệm nằm chết giữa phòng khách, con dao gọt trái cây còn cắm trên ngực.

Phó Tầm ngồi cạnh cô ta, lưng tựa vào ghế sofa, cổ tay bị rạch, máu chảy khắp sàn.

Anh ta vẫn còn sống, nhưng chỉ còn một hơi thở mỏng manh.

Tại hiện trường, cảnh sát tìm thấy một bức thư, bị đè dưới gạt tàn thuốc.

 thư gửi cho tôi.

Giang Tuệ,

Nếu em đọc được bức thư này, nghĩa là anh đã chết rồi.

Anh không cầu xin được em tha thứ, vì anh biết mình không xứng.

Anh chỉ muốn nói vài điều.

Thứ nhất, anh từng yêu em.

Thật đấy.

Năm tốt nghiệp không tìm được việc, em ngồi với anh cả đêm trong quán cà phê, nói rằng: “Phó Tầm, em tin anh.”

Câu nói đó đã giúp anh gắng gượng nhiều năm.

Thứ hai, cái chết của Giang Lam, anh có trách nhiệm.

Trước vụ tai nạn một tuần, cậu ấy phát hiện chuyện Hứa Niệm mang thai.

Cậu ấy đến tìm anh, đấm anh một cú, rồi bật khóc.

Cậu nói: “Anh rể, em coi anh như anh ruột.”

Sau đó cậu ấy suy sụp tinh thần, lẽ ra anh nên tìm cậu ấy nói chuyện, nhưng anh không làm.

Thứ ba, đứa trẻ của Hứa Niệm là của anh – nhưng cô ta cố tình mang thai.

Cô ta từng nói với anh, sớm đã biết nhà Giang Lam không khá giả, còn em mới là tiểu thư nhà giàu thật sự.

Cô ta tiếp cận Giang Lam chỉ để đến gần anh.

Anh là một thằng ngu.

Tối qua  sảnh khách sạn, khi thấy cô ta trong tình cảnh đó, anh bỗng nhớ lại lần đầu gặp cô ta.

Cô ta đứng trước cổng trường, mặc chiếc váy bạc màu, đôi mắt sáng lấp lánh, nói rằng cô ta nhất định sẽ đổi đời.

Chúng ta đều muốn leo lên cao – cô ta dùng thân thể, còn anh dùng lương tâm.

Cuối cùng, xin em nói với mẹ em một tiếng xin lỗi giùm anh.

Ba mươi vạn ấy, kiếp sau anh sẽ trả.

Phó Tầm Tuyệt bút

10.

Tôi không đến dự tang lễ Phó Tầm.

Thi thể Hứa Niệm được người anh họ từ quê đưa về, tro cốt mang trở lại cái thị trấn nhỏ mà cô ta từng liều mạng muốn trốn thoát.

Tôi đến thăm Giang Lam.

Trước mộ có hoa tươi, là mẹ đã đến trước.

Trong ảnh, em trai tôi mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi hai, nụ cười trong veo.

“Lam Lam,” tôi khẽ nói, “Họ đều đã phải trả giá.”

Gió thổi qua hàng thông, xào xạc như một tiếng thở dài.

Trên đường xuống núi, hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời.

Tôi chợt nhớ nhiều năm trước, lần đầu Phó Tầm đến nhà tôi ăn cơm, căng thẳng đến mức cầm đũa không vững.

Giang Lam khoác vai anh ta, nói: “Anh rể, từ nay đây là nhà của anh.”

Khi đó trời chiều cũng đỏ rực như thế, ấm áp như chẳng bao giờ lạnh đi.

Tôi cũng nhớ lại, khi anh ta quỳ trước mặt tôi, lặp đi lặp lại lời xin lỗi, cầu mong được tha thứ.

Tôi chưa từng đáp lại.

 có những lỗi lầm, vĩnh viễn không xứng được tha thứ.

Có những tổn thương, mãi mãi không thể bù đắp.

Có những con đường, chỉ cần đi sai một bước, là không thể quay đầu.

Tôi khởi động xe, lái về trung tâm thành phố.

Tòa nhà mới của Tầm Sáng đã hoạt động trở lại, các dự án sai phạm đang được chỉnh đốn, vấn đề thuế đang dần được giải quyết. Công ty phải tiếp tục vận hành, còn hàng trăm nhân viên cần công việc để sống.

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Khi dừng  đèn đỏ, tôi liếc nhìn gương chiếu hậu.

Người phụ nữ trong gương ba mươi hai tuổi, nơi khóe mắt đã có nếp nhăn, nhưng ánh nhìn rực sáng, như vừa bước ra khỏi bóng tối dài đằng đẵng, thấy được một tia sáng.

Đèn xanh bật lên.

Tôi đạp ga, hòa vào dòng xe đông đúc.

Phía trước là muôn ngàn ánh đèn, dưới mỗi ngọn đèn  một câu chuyện – mỗi người một tội lỗi, một sự trừng phạt, một hành trình chuộc lỗi dài và lặng lẽ.

Còn con đường của tôi, mới chỉ bắt đầu.

(Toàn văn hoàn.)