Chương 2

Cập nhật lúc: 08-04-2026
Lượt xem: 0

Ánh mắt tôi rơi thẳng vào Mộ Vân Chu: “Mộ Vân Chu, anh biết đấy, tôi chưa bao giờ là sự lựa chọn thứ hai của bất kỳ ai.”

“Bao gồm cả anh…” Vừa nói, tôi vừa nhét thẳng chiếc nhẫn vào túi áo vest trước ngực anh ta, rành rọt từng chữ:

“Thanh mai trúc  của tôi ạ.”

Chương 5

Lần đầu tiên tôi phát hiện Mộ Vân Chu ngoại tình là vào ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.

Người đàn ông năm nào cũng dày công chuẩn bị ăn mừng, duy chỉ có lần đó là quên mất.

Cho đến khi tôi âm thầm đến công ty định dành cho anh ta một sự bất ngờ, thì anh ta lại cho tôi một sự hoảng hốt.

Khoảnh khắc tôi mở cửa ra, cảnh tượng trong văn phòng khiến máu trong người tôi như chảy ngược.

Chiếc áo vest trên người Mộ Vân Chu đã bị cởi ra quá nửa.

Còn cô gái trẻ đang uốn éo trên người anh ta quần áo đã xộc xệch không tả nổi.

Trên cổ chiếc áo sơ mi trắng của cô ta chi chít những dấu hôn đỏ chót, tim tôi như bị ai đó dùng dao đâm một nhát thật mạnh.

Hai người họ quá đỗi say sưa, cho đến khi tôi loạng choạng bước hụt, chiếc bánh kem trên tay rơi xuống đất vang lên tiếng động.

Mộ Vân Chu ngẩng lên nhìn thấy tôi mới luống cuống bế cô gái kia xuống.

Anh ta sải bước kéo tôi ra khỏi văn phòng: “Vãn Kỳ? Em đến đây làm gì?”

“Không phải nói  tan làm về nhà luôn sao?”

Tôi nở nụ cười cay đắng và bất lực. Tôi đã đặc biệt hủy bỏ mọi lịch trình công việc hôm nay, chỉ vì muốn tạo cho anh ta một sự bất ngờ.

Nhưng thực tế lại tát cho tôi một  tát điếng người.

Trong khi tôi vẫn đang xót xa cho anh ta vì làm việc quá sức mà quên mất ngày kỷ niệm, thì anh ta lại sớm đã cùng người phụ nữ khác mây mưa ân ái.

Cảm giác tủi thân và phẫn nộ trào dâng, tôi vung tay tát mạnh anh ta một cái.

“Mộ Vân Chu! Không phải anh đã hứa sẽ yêu tôi cả đời sao?”

Tôi kìm nén nước mắt nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý từ miệng người đàn ông này.

Nhưng sự áy náy trong mắt anh ta chỉ thoáng qua trong tích tắc: “Anh có thể yêu em cả đời, nhưng không thể cả đời chỉ yêu một mình em được đúng không?”

Chương 6

“Vãn Kỳ, em cũng phải cho anh có những phút giây rong chơi lạc lối chứ.”

“Huống hồ bây giờ ai chẳng thế, mỗi lần đi bàn chuyện làm ăn, người ta đều dẫn theo mấy cô em hăm hai hăm ba tuổi.”

“Em đâu thể để anh bị tất cả mọi người coi thường được?”

“Mọi người cùng chung một giới, anh tin em có thể hiểu cho anh. Bố em chẳng phải cũng nuôi bao nhiêu người đó sao, em xem mẹ em có nói tiếng nào không?”

“Nếu em hiểu chuyện thì nên giống bà ấy, tiêu tiền của đàn ông và ngoan ngoãn hưởng phúc ở nhà đi!”

Nói đoạn, đảo mắt một vòng, anh ta ra dáng kẻ bề trên chỉ tay vào mặt tôi:

“Anh không ép em phải từ bỏ sự nghiệp để làm bà nội trợ đã là tốt lắm rồi.”

“Em xem có phu nhân nhà nào giống em, suốt ngày ra ngoài lăn lộn phơi mặt cho thiên hạ xem không? Em còn không biết điều, anh mới nuôi một người phụ nữ mà em đã đến đây chỉ trích anh?”

Nói xong, anh ta đẩy nhẹ tôi ra ngoài rồi quay người bước vào phòng tổng giám đốc.

Sau hôm đó, một khoảng thời gian rất dài chúng tôi không gặp mặt.

Nhưng tôi vẫn luôn nghe người khác bàn tán về những tin tức của anh ta và cô hotgirl mạng kia.

Anh ta đưa cô ả đi tham dự các loại tiệc rượu, dạ hội.

Bao trọn buổi đấu giá để mua đồ cho  ả, vung tiền tỷ để đổi tên du thuyền sang trọng thành tên cô ả.

Một người chưa bao giờ chơi mạng xã hội như anh ta, thậm chí còn vì cô ta mà tải app, đăng ký tài khoản và ném tiền tặng quà “combo đế vương” không tiếc tay.

Chuyện tình cảm của hai người họ giống như một quân bài ngửa, đường đường chính chính phơi bày trong giới.

Nhưng điều bi ai là, chẳng ai thấy chuyện này là sai trái, ngược lại còn coi đó là lẽ hiển nhiên.

Chương 7

Bạn của mẹ tôi an ủi tôi rằng:

“Giới hào môn chẳng phải đều thế sao, toàn  lợi ích trói buộc, làm  có chân ái?”

“Nhưng cháu cũng đừng lo lắng quá, đàn ông chỉ ham của lạ thôi, nhiều nhất là bốn tháng sẽ đá con ả kia đi.”

“Cháu dù sao cũng là người trong giới, tầm nhìn phải rộng ra một chút, hà cớ gì vì một gã đàn ông mà tự hạ thấp bản thân.”

“Có thời gian thì chi bằng đầu tư cho chính mình, bảo dưỡng nhan sắc thật tốt, đàn ông tự khắc sẽ quay về.”

Mẹ tôi ngồi bên cạnh cũng cười trêu chọc:

“Đúng thế con gái, hoa thơm bướm tự tìm đến, hơn nữa trong cái giới này, mọi người đều cần giữ thể diện.”

“Con cứ nhất quyết làm ầm lên, đến cuối cùng chẳng phải lại để người ta xem chuyện cười sao?”

Vài người họ kẻ tung người hứng, nói đến mức tôi cạn lời.

Lúc đó tôi từng nghĩ, thôi bỏ đi,  lẽ đợi anh ta chơi chán rồi sẽ quay về.

Dù sao cũng là thanh mai trúc mã bao nhiêu năm, chỉ cần trong lòng anh ta vẫn còn người vợ là tôi thì được.

Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là, một năm trôi qua, không những không có tin Mộ Vân Chu chơi chán.

Anh ta thậm chí còn đang chuẩn bị mở một buổi hòa nhạc cho   kia.

Lần này thì tôi thực sự hoang mang.

Nhưng khi tôi lại đi hỏi nhóm bạn của mẹ xem phải làm sao, họ lại đưa mắt lảng tránh.

“Chắc chắn là con hồ ly tinh đó dùng thủ đoạn gì rồi.”

“Cùng lắm thì cháu lấy một khoản tiền, bảo con tiểu tam đó tự cút đi.”

“Loại chuyện này trong giới quá bình thường, thấy mãi rồi cũng thành quen.”

“Năm xưa mẹ cháu chẳng phải cũng…”

Vị phu nhân nhà giàu đang nói bỗng ngập ngừng,  chuyện năm xưa của mẹ tôi từng làm nổ ra không ít mâu thuẫn.

Vài người đưa mắt nhìn nhau rồi tìm cớ rời đi.

Tôi cụp mắt, nhìn những bức ảnh mới nhất mà thám tử tư gửi trong điện thoại.

Mộ Vân Chu đang khom người, cẩn thận chỉnh lại ống tay áo cho cô gái kia, ánh mắt tràn ngập tình yêu chân thật không thể giả dối.

Tôi hít một hơi thật sâu, sau đó gửi tin nhắn cho thám tử tư.

[Phí đã thanh toán đủ, sau này không cần theo dõi nữa.]

Trước đây nhẫn nhịn là vì vững tin anh ta vẫn yêu tôi, nhưng bây giờ xem ra, chẳng còn cần thiết nữa.

Từ nay anh ta đi đường dương quan của anh ta, tôi qua cầu độc mộc của tôi!

Chương 8

Sau khi biết tôi đồng ý ly hôn, Lâm Tiểu Ngu lập tức mở một buổi hòa nhạc để ăn mừng.

Cô ta mời rất nhiều người trong giới, bao gồm cả tôi.

Thành phố Hải vào mùa mưa dầm, trong không khí ngập tràn hơi ẩm ướt dính nháp.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất tại phòng tổ chức hòa nhạc riêng của Lâm Tiểu Ngu, nhìn những hạt mưa trượt dài trên mặt kính rớt xuống mặt đất.

Và ngay bên cạnh tôi trong căn phòng này, được đặt một bức ảnh Mộ Vân Chu và Lâm Tiểu Ngu đang ôm hôn nhau bên bờ biển.

Dọc theo hành lang nhỏ hẹp dẫn vào khu vực biểu diễn, toàn là đủ loại ảnh chụp chung của hai người họ.

Không phải Mộ Vân Chu ôm eo Lâm Tiểu Ngu, thì là hai người hôn nhau dưới bầu trời rợp pháo hoa.

Thậm chí, chiếc giường tân hôn của tôi, khu vườn của tôi, phòng đọc sách của tôi.

Tất cả đều từng xuất hiện trong dãy hành lang triển lãm ảnh này.

Lâm Tiểu Ngu tuổi còn trẻ, khí thế ngông cuồng, cái trò được đằng chân lân đằng đầu này cô ta làm rất thuận tay.

Rất khó để người ta nhìn mà không bực tức.

“Sao hả? Tống tiểu thư, chị có thích cách bài trí buổi hòa nhạc của tôi không?”

Lâm Tiểu Ngu nhìn tôi đầy khiêu khích.

Trên người mặc chiếc váy dài trắng muốt, trên cổ đeo một sợi dây chuyền sapphire tinh xảo.

Chỉ liếc mắt một cái, tôi đã nhận ra đó là món đồ tôi bỏ ra năm triệu tệ đấu giá được vào năm ngoái.

Cô ta trộm đồ của tôi quen thói rồi, lần này lại còn dám công khai đeo  đứng trước mặt tôi.

Không nói hai lời, tôi giơ tay giật phăng sợi dây chuyền xuống.

Chớp mắt, trên cổ cô ta hằn lên một vệt đỏ tấy