Chương 3
Chồng tôi tức giận hét lên:
“Chính là bà! Năm đó bà đã hầm con thỏ của con!”
“Mộc Kiến Dân, mày tốt nhất quản con trai mày đi! Hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà chẳng có chút giáo dưỡng nào! Dám to tiếng với trưởng bối thế à!”
Ba chồng tôi bị gọi ra, mẹ chồng cũng vội vàng theo sau.
Bà nội chồng tôi túm c.h.ặ.t lấy mẹ chồng:
“Mày nói đi, mày dậy còn sớm hơn tao. Có thấy tao g.i.ế.c ch.ó không?”
“Không… không có.”
Mẹ chồng tôi ngấn lệ, run run trả lời.
Tôi thản nhiên nói vào:
“Thôi bỏ đi, có gì to tát đâu. Ăn cơm xong rồi tìm cũng được, dù sao nó cũng không tự dưng mất đâu.”
“Đúng vậy, đúng vậy, vẫn là cháu dâu hiểu chuyện.”
Trên bàn ăn, bà nội chồng tự tay múc cho tôi một bát canh thịt.
“Cháu dâu à, chỉ có con là hiểu chuyện, không giống mấy đứa này, chẳng biết điều gì cả.”
“Súc sinh thì mãi là súc sinh, đừng nói nuôi hai ba năm, cho dù mấy chục năm thì có thể quan trọng hơn con người sao?”
“Bà nói rất đúng.”
“Việc gì cũng có số mệnh. Đừng trách bà già này nói khó nghe. Nếu con Cầu Cầu kia bị người ta g.i.ế.c rồi ăn thịt, đó cũng là số kiếp của nó. Chuyện đó cũng không trách ai khác, chỉ trách nó kiếp trước tạo nhiều nghiệp… hoặc là chủ nhân của nó tạo quá nhiều nghiệp. Cháu dâu, con nói xem, bà nói có lý không?”
Tôi gật đầu:
“Bà nói thì tất nhiên có lý.”
Bà ta hài lòng gật gù.
Mãi đến khi thấy tôi uống cạn bát canh, sắc mặt bà ta mới thay đổi, cười toe toét hỏi:
“Canh này ngon chứ?”
“Ngon lắm.”
“Phải công nhận ăn thịt con súc sinh lớn lên bằng đồ ăn xịn đúng là thơm ngon~”
Chồng tôi tức giận đập bát xuống đất:
“Có phải là bà làm đúng không!”
“Thằng mất dạy, mày dám to tiếng với tao à! Có biết tôn ti trật tự không hả? Da ngứa ngáy rồi hay gì muôn tao đ.á.n.h cho một trận phải không?”
Nói xong bà quay sang quát tôi.
“Còn mày nữa tưởng dựa hơi ch.ó mà oai à? Tao cho mày mặt mũi thì mày tưởng tao sợ mày thật à. Không có con ch.ó đó, mày là cái thá gì hả! Biết điều thì soi gương đi, cái mặt vừa nhìn là biết tướng sát phu rồi, chỉ có cháu tao ngu mới đi lấy mày thôi!”
Bà càng nói càng hả hê, rồi đặt ra cả mớ luật lệ cho tôi.
Nói tới cao hứng, bà còn bắt tôi nhận con rùa bà nuôi bốn mươi năm làm mẹ nuôi.
“Con rùa đó tao đã nuôi bốn mươi năm, tuổi cỡ đó cũng đủ tư cách làm bà nội của mày rồi!”
Tôi gật đầu cho có lệ.
Chẳng qua bà lục mãi cũng không thấy con rùa bốn mươi năm đâu.
Tôi ung dung đứng dậy, vớt từ trong nồi canh ra một chiếc mai rùa, rửa sạch, lau khô rồi đưa tới trước mặt bà:
“Ôi bà ơi, không lẽ bà nói cái mẹ nuôi kia là con này đấy chứ?”
Nhìn bát canh rùa ấy, tôi thốt ra một câu thật lòng:
“Quả nhiên là con thú nuôi bốn mươi năm khác hẳn mấy con nuôi vài năm, ninh canh ngon gấp bội. Bà đúng là sành ăn đó nha!”
Bà nội chống tôi cố ý làm tôi ghê tởm, nên trong lúc ăn chính bà là người ăn nhiều nhất.
Giờ biết rằng bát canh đó là con rùa bốn mươi năm đó nấu ra, bà ta chỉ biết ôm chiếc mai rùa, khóc lóc ầm ĩ như người mất chồng, thậm chí còn tỏ ra thương tiếc hơn cả khi chồng bà ta c.h.ế.t:
“Ôi con rùa tội nghiệp của tôi ơi, là ai độc ác vậy, bà già này nhất định phải bắt nó trả mạng!”
Tôi ngồi một bên, cũng bật khóc thút thít:
“Bà mẹ nuôi ơi, dù bà có xuống mười tám tầng địa ngục, cũng đừng quên tìm người đã ăn thịt bà mà trả thù nha. Bà dù gì cũng được bốn mươi tuổi rồi, trong làng rùa đã là lão thọ tinh rồi, vậy mà bà lại c.h.ế.t uất ức quá! Mong bà sớm siêu thoát, kiếp sau được đầu t.h.a.i tốt!”
Nghe tôi nhắc một câu như vậy, bà nội liền nôn ọe không ngừng.
Nôn xong, bà liền nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận:
“Đồ tiểu súc sinh, mày nhất định phải chịu báo ứng đấy!”
“Con đã làm tội gì mà bà nói thế? Chẳng phải bà vừa nói do chủ nhân thất đức mới không bảo vệ được thú cưng sao? Bà chỉ biết dạy con cháu, mà đến lúc mình gặp chuyện thì lại chối bay chối biến, thế thì không ổn đâu!”
“Mày! Mày đúng là cái dạng đàn bà lăng loàn, nhọn mồm nhọn miệng!”
“Con không phải là đàn bà lăng loàn đâu. Đàn bà lăng loàn còn biết cào cấu, c.ắ.n đ.ấ.m, ai mà dám chọc họ thì chỉ có nước bị lột da thôi, con thì vẫn dịu dàng mà!”
“Hừ!”
Bà nội ôm c.h.ặ.t mai rùa, giận dữ bỏ chạy.
Chồng tôi nhìn tôi đầy vẻ thán phục.
Ba chồng tôi phấn khích nhảy lên.
Mẹ chồng đầy kính nể nói:
“Diểu Diểu, con đúng là có chiêu.”
Ba chồng phụ họa:
“Đúng vậy, việc còn lại cứ giao cho ba, Tiểu Châu, con mau dẫn vợ ra ngoài mua cái lắc tay vàng cho vui vẻ đi!”
Tôi cười gật, rồi nhìn đống chất nôn mà bà nội chồng vừa nôn ra lúc nãy, nói:
“Mẹ à, tạm đừng vứt chỗ này đi, con còn có việc phải dùng, mẹ qua đây con nói…”
Bà ta cố tình không vào nhà vệ sinh mà nôn giữa phòng khách để làm tôi ghê tởm.
Nhưng nếu bà ta nghĩ rằng dùng mấy trò vớ vẩn này sẽ làm tổn thương tôi thì quá trẻ con rồi!
Bà ta đâu biết rằng, đạo cao một thước, ma cao một trượng, vậy nên tôi có hàng tá cách để xử đẹp bà ta.
Trong tiệm vàng, chồng tôi hí hửng thử hết cái này đến cái khác, trái đeo phải thử cho tôi.
Còn tôi thì vẫn bình thản, so với việc mua lắc vàng, tôi thích đấu với bà già ác độc kia hơn, tôi vẫn khá thích cái cảm giác nhìn bà ta tức đến nghẹn họng.
Rời tiệm vàng, tôi ghé qua nhà cô bạn thân, đưa cho cô ấy quả bóng đồ chơi của Cầu Cầu, lại còn mua thêm ít hạt dành cho ch.ó với đồ ăn vặt cho nó.
Thấy Cầu Cầu, chồng tôi xúc động đến nghẹn lời:
“Cầu Cầu, mày thật sự chưa c.h.ế.t à! Ba thương mày muốn c.h.ế.t, hu hu hu!”
Bộ dạng ấy khiến Cầu Cầu không thèm để mắt tới.
Bạn thân tôi thì liếc nhìn, làm một cái mặt quái và gõ mấy chữ gửi cho tôi:
【Mộc Trạch Châu đầu óc có vấn đề phải không?】
【Chỉ là bị chấn thương tinh thần do bà già độc ác kia gây ra thôi, yên tâm đi tớ chuyên xử lý mấy loại này mà!】
【Nữ vương, để tiểu muội bái lạy một cái!】
Khi rời đi, Trạch Châu lại nhìn thấy trong bể cá một bóng dáng quen thuộc.
“Vợ ơi, sao nó lại ở đây?”
“Chứ lẽ ở đâu, con rùa nuôi bốn mươi năm sao có thể nói g.i.ế.c là g.i.ế.c? Bộ anh xem em là đồ tể hay nữ ma đầu chắc?”
“Vậy cái mai rùa mà em đưa cho bà nội thì sao?”
“Mua ở chợ đấy.”
“Hu hu hu, vợ ơi, em đúng là thiên thần nhân hậu xinh đẹp của anh.”
Trạch Châu cảm động đến mức gần như sụp đổ.
Trên đường về, anh cứ quấn lấy tôi hỏi tôi làm cách nào.
“Có gì đâu, lấy chính cách của bà ta mà trả lại thôi.”
Loại bà già độc ác ấy, tôi hiểu quá rõ.
Bà ta chỉ cần nhích cái m.ô.n.g thôi, tôi cũng biết ngay bà ta định thải ra thứ gì rồi.
Lần trước bị Cầu Cầu dọa cho một trận, chắc chắn bà ta đã hận Cầu Cầu đến tận xương tủy rồi.
G.i.ế.c Cầu Cầu, ninh thành canh cho tôi uống chính là chiêu một mũi tên trúng hai đích, phải công nhận tâm địa bà ta thật độc ác.
Nhưng bà ta không dám trực tiếp lại gần Cầu Cầu nên cố tình bỏ t.h.u.ố.c ngủ vào thức ăn của nó.
Rồi mới nhân cơ hội đó g.i.ế.c Cầu Cầu.
Nhưng bà ta đâu biết, Cầu Cầu đã được tôi huấn luyện, hễ trong thức ăn có t.h.u.ố.c là nó sẽ không đụng tới.
Còn tôi, nhân lúc bà ta không để ý, đã bỏ t.h.u.ố.c vào chính bát canh an thần mà bà ta thích.
Thuốc đó khiến người mê mê man man, ngủ một giấc đến sáng.
Tôi còn bôi m.á.u lên tay bà ta, vứt vài nhúm lông ch.ó vào thùng rác.
Người già trí nhớ kém, tinh thần cũng không còn tỉnh táo như trước.
Trong lúc bà ta ngủ say, tôi giả vờ thì thầm bên tai, làm như Cầu Cầu hiện về đòi mạng.
Đến khi tỉnh dậy, bà ta đã mơ mơ màng màng, lại bị tôi diễn trò, cứ tưởng mình đã g.i.ế.c Cầu Cầu thật, hả hê khoe khoang.
Cho nên bà chỉ thấy thịt và cục huyết, chứ đâu biết là loại thịt gì.
Dù sao, ngoài tôi ra chưa hề có ai dám khiêu khích quyền uy của bà ta đến mức này.
Tôi cũng không kể chi tiết cho Mộc Trạch Châu.
Chỉ xoa đầu anh, dỗ dành:
“Yên tâm, có em ở đây, sẽ không để anh lặp lại bóng ma tuổi thơ kia nữa. Đối phó loại bà già độc ác này, em là chuyên gia.”
Mộc Trạch Châu ngoan ngoãn, không hỏi thêm.
Anh chỉ như một chú cún nhỏ, nằm trong lòng tôi mà sụt sùi:
“Hu hu hu, vợ ơi, giá mà anh gặp em sớm hơn!”
“Trời ơi, sao ông trời lại không gửi em đến bên anh sớm hơn chứ!”
Anh vừa than vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, mắt đầy xót xa:
“Vợ ơi, chắc em cũng đã chịu nhiều khổ sở mới thành được như hôm nay. Anh thương em lắm!”
Tôi cúi đầu, vai khẽ run.
Tôi nén cười bằng hết sức mình, chỉ sợ bật cười thành tiếng.
Thế nên Mộc Trạch Châu lại tưởng là tôi đang nghẹn ngào xúc động.
“Em cứ yên tâm, đời sau anh sẽ thương em nhiều hơn!”
Đồ ngốc này thật dễ dụ! Hehe!
Tôi sao mà chịu khổ được chứ.
Từ nhỏ tôi đã biết ăn nói ngọt ngào, lại khéo xử sự, đầu óc cũng nhanh nhạy.
Dù mẹ và bà nội cãi nhau chí choé, nhưng cả hai vẫn đối xử tốt với tôi, tranh nhau xem ai quan trọng với tôi hơn.
Mẹ thì dạy tôi cách nhận diện mẹ chồng độc ác, cách rời khỏi tay bà mà không bị thương.
Bà thì dạy tôi mánh khoé của các bà mẹ chồng, để tôi khỏi ngây thơ mà bị nhà chồng lừa.
Từ bé tôi đã hiểu, trận chiến giữa mẹ chồng và nàng dâu thực tế là về đàn ông, là về phân chia tài nguyên.
Vậy nên tôi luôn biết cách lấy ra cái lợi lớn nhất với tổn thất nhỏ nhất.
Biết cách không xé rách mặt mũi, nhưng lại khiến đối phương rơi vào đường cùng.
Gặp phải tôi, thì chắc do bà cụ kia làm ra quá nhiều chuyện thất đức rồi!
Về đến nhà, tôi đặt món quà lớn đã chuẩn bị lên táp đầu giường của bà, rồi lẳng lặng lẻn ra.
Chẳng mấy chốc, bà cụ dính bẫy.
Bà chạy lại, mở quà của tôi ra rồi, gào như điên:
“Ai vậy? Rốt cuộc ai đã đặt cái thứ kinh tởm này trước mặt tao?”
Tôi sửa cho bà một câu:
“Bà ơi, đó không phải rác đâu, đó là bà ‘mẹ nuôi’ mà bà đã nôn ra đó! Bà quên rồi sao?”
“Đồ mất dạy, mày đặt đống đó bên cạnh tao làm gì?!”
Nói tới nói lui, bà ta lại bắt đầu ói ra.
Mồm mở ra, chuẩn bị nôn ngay giữa phòng khách.
Tôi bịt c.h.ặ.t miệng bà lại:
“Bà ơi cẩn thận, bà mà nôn ra tại đây là bà mẹ nuôi kia lại về đòi nợ bà đấy!”
Bà ta tức đến nhảy dựng, chạy nhanh vào toilet, ôm bồn ói vật vã một hồi lâu.
Ói xong, bà ta lại chồm ra đối mặt với tôi:
“Đồ vô lương tâm! Dám bắt nạt người lớn tuổi, mày không sợ trời đ.á.n.h à!”
“Tại sao bà lại nói vậy? Đây là bà mẹ nuôi báo mộng cho con, con thì chỉ nghe theo lời rồi đặt nó về bên bà. Nếu không có lời chỉ dẫn, thì một đứa nhỏ như con sao dám động vào chuyện của bà chứ!”
“Báo mộng cái gì? Mày cứ diễn đi! Nếu nó biết báo mộng, sao không báo cho tao?”
“Bà quên rồi sao? Bà từng nói bà mẹ nuôi kia là con rùa bà nuôi bốn mươi năm, rất linh thiêng. Nó biết ai đối xử tốt với nó, cũng biết ai mang nhiều ác nghiệp. Không báo mộng cho bà là vì sát khí trên người bà quá nặng, nếu báo mộng xong sẽ bị sát khí ấy xung phá, có khi bà cũng bị liên lụy luôn đó. Nhẹ thì gặp họa chảy m.á.u, gãy tay gãy chân… nặng thì gia đình tan nát, tuyệt tự tuyệt tôn! Và ai càng là người thân cận với bà thì quả báo càng nặng đấy.”