Chương 4

Cập nhật lúc: 15-04-2026
Lượt xem: 0

“Chu phu nhân, tình hình cụ thể…  nên hỏi gia đình mình thì hơn.”

“Chúng tôi không tiện nói nhiều.”

Nói xong, họ vội  rời đi.

Tôi thất thần quay về phòng bệnh.

Đúng lúc mẹ tôi xách đồ ăn sáng bước vào.

Nhìn thấy vẻ mặt tôi, bà lập tức hiểu ra điều gì đó, đặt hộp thức ăn xuống rồi bước nhanh đến:

“Vãn Kiều, sao con lại tự ra ngoài?”

Tôi nhìn mẹ, hỏi từng chữ một:

“Mẹ, rốt cuộc mọi người đang giấu con chuyện gì?”

“Chu Minh Trạch từ chức rồi, sao mẹ không nói với con?”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Anh ấy đang yên đang lành, sao lại đột nhiên nghỉ việc?”

Sắc mặt mẹ tôi lập tức tái nhợt.

Môi bà khẽ run, ấp úng hồi lâu  không nói nên lời.

Nhưng  càng như vậy, tôi càng cảm thấy bất an.

“Mẹ, nói cho con biết đi, rốt cuộc là chuyện gì?”

Tôi gần như van nài:

“Con là vợ của Chu Minh Trạch, con có quyền biết mọi chuyện liên quan đến anh ấy!”

Mắt mẹ tôi đỏ hơn, nước mắt gần như dâng đầy.

Bà hít sâu một hơi, đỡ tôi ngồi xuống mép giường, hai tay siết chặt tay tôi, cẩn trọng nói:

“Vãn Kiều, mẹ có thể nói cho con biết.”

“Nhưng con phải hứa với mẹ, nghe xong nhất định phải bình tĩnh.”

“Cơ thể con vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, không chịu nổi kích thích quá lớn.”

Tôi gật đầu, ánh mắt không rời khỏi mẹ, chờ bà giải đáp tất cả những nghi hoặc trong lòng tôi.

Dưới ánh nhìn chăm chú của tôi, giọng mẹ run rẩy, chậm rãi nói:

“Minh Trạch… nó không phải từ chức.”

“Mà là… tự sát.”

Ầm.

Đầu tôi như bị một tiếng nổ dữ dội làm trống rỗng.

Trước mắt tối sầm.

Chu Minh Trạch… tự sát?

Sao  thể?

Toàn thân tôi mềm nhũn, nhìn mẹ hỏi:

“Anh ấy biết hết rồi sao?”

Mẹ lắc đầu:

“Không,  không biết gì cả.”

Tôi càng không hiểu:

“Vậy sao anh ấy  thể tự sát được?”

“Mẹ, mẹ đang lừa con đúng không?”

Thấy phản ứng của tôi, nước mắt mẹ lập tức rơi xuống.

 bước đến đỡ tôi, giọng nghẹn lại:

“Vãn Kiều, mẹ không lừa con.”

“Minh Trạch nó…  thật sự tự sát rồi.”

“Không thể nào!”

Tôi mạnh tay hất tay mẹ ra:

“Mẹ đang nói dối.”

“Anh ấy chỉ là  việc cần xử lý.”

“Anh ấy chỉ là quá bận thôi.”

Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, điên cuồng gọi vào số của Chu Minh Trạch.

Nhưng ở đầu dây bên kia, chỉ vang lên giọng nữ máy móc lạnh lùng:

“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy…”

Tôi gọi hết lần này đến lần khác.

Nhưng không một ai bắt máy.

“Không thể nào…”

“Anh ấy không thể không nghe điện thoại của con.”

Tôi lẩm bẩm, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.

“Anh ấy từng nói, điện thoại của con, anh ấy sẽ luôn nghe ngay từ lần đầu tiên.”

“Hay là… anh ấy đang ở bên cô gái đó?”

“Cho nên anh ấy không có thời gian nghe điện thoại của con sao?”

Mẹ giật lấy điện thoại khỏi tay tôi:

“Vãn Kiều, đừng gọi nữa.”

“Chấp nhận sự thật đi.”

Tôi không ngừng lắc đầu:

“Không… không thể nào.”

“Đây không phải sự thật.”

“Con không tin.”

Nói rồi, tôi run rẩy lao ra khỏi phòng bệnh:

“Con phải đi tìm anh ấy.”

“Anh ấy chắc chắn đang  bệnh viện.”

“Anh ấy là trưởng khoa ngoại, anh ấy không thể rời khỏi bệnh viện được!”

Chương 8

Tôi lao ra hành lang, túm lấy từng bác sĩ, y tá đi ngang qua:

“Chu Minh Trạch đâu?”

“Bác  Chu ở đâu?”

“Mọi người gọi anh ấy đến gặp tôi ngay đi!”

Trước những câu hỏi dồn dập của tôi—

 người vội vã lảng đi.

Có người muốn nói lại thôi.

Nhưng không ai ngoại lệ.

Tất cả đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

Giống như đang nhìn một kẻ đáng thương mất trí.

Thấy ánh mắt đó, tôi cuối cùng cũng không kìm được nữa, òa khóc:

“Chu Minh Trạch không thể tự sát được.”

“Hôm đó anh ấy còn nói sẽ đưa tôi đi ngắm cực quang.”

“Anh ấy còn nói…”

“Anh ấy còn nói muốn có một đứa con với tôi.”

Dù lúc đó tôi bị gây mê.

Nhưng đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ.

Giọng nói ấy chân thật biết bao.

Dịu dàng biết bao.

Sao  thể là lời từ biệt cuối cùng?

“Vãn Kiều, đủ rồi!”

Bố tôi chạy tới, nắm chặt lấy vai tôi:

“Minh Trạch nó…  thật sự tự sát rồi!”

“Con không tin!”

Tôi giãy giụa, giọng kiên quyết:

“Trừ khi con tận mắt nhìn thấy.”

Mẹ tôi nhìn tôi đầy xót xa, nước mắt giàn giụa:

“Vãn Kiều, con đừng như vậy.”

“Mẹ xin con đấy, nhìn con thế này, mẹ đau lòng lắm…”

Tôi lau nước mắt, nhìn thẳng vào mẹ:

“Vậy thì đưa con đi gặp Chu Minh Trạch.”

“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”

Bố mẹ tôi nhìn nhau.

Trong mắt họ là đau đớn  giằng xé.

Cuối cùng, bố tôi nặng nề gật đầu:

“Được. Bố đưa con đi gặp nó.”

Nhưng họ không đưa tôi đến nhà xác bệnh viện.

Cũng không đưa tôi đến nhà tang lễ.

 lái xe đưa tôi ra một nghĩa trang ở vùng ngoại ô.

Khi tôi nhìn thấy em chồng và mẹ chồng đang đứng trước một bia mộ còn mới tinh, nghẹn ngào lau nước mắt—

Tim tôi bỗng rơi thẳng xuống đáy vực.

Cho đến khi bước lại gần.

Tôi mới nhìn rõ—

Trên tấm bia đá ấy, khắc tên Chu Minh Trạch.

Và di ảnh của anh.

Trong ảnh, anh vẫn mỉm cười.

Nhìn cảnh tượng ấy—

Tôi mới buộc phải tin.

Chu Minh Trạch… thật sự đã chết.

Chu Minh Trạch thật sự đã chết.

Tôi đứng trước bia mộ, đầu ngón tay run rẩy vuốt ve gương mặt anh trong tấm ảnh.

Nhất thời, tôi không nói nên lời.

Thấy vậy, mẹ chồng bước đến, nước mắt lưng tròng, giọng đầy áy náy:

“Vãn Kiều, mẹ xin lỗi.”

“Là nhà họ Chu chúng ta có lỗi với con.”

Tôi nhìn bà, gương mặt không biểu cảm:

“Nói cho con biết, Chu Minh Trạch vì sao lại tự sát?”

Tôi không hiểu.

Nếu anh không biết gì cả.

Vậy  sao lại tự sát?

Anh chẳng phải một lòng muốn dùng thận của tôi cứu cô gái đó sao?

Vì sao tôi đã “như anh mong muốn” bước lên bàn mổ, anh lại đột nhiên tự sát?

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi nắm chặt cánh tay mẹ chồng, giọng run nhưng đầy bức bách:

“Minh Trạch tự sát khi nào?”

“Hôm đó… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Mẹ chồng nhìn tôi, đôi mắt đẫm lệ.

Mấy giây sau mới khẽ thở dài:

“Nó tự sát… chính vào ngày làm phẫu thuật cho con.”

Nghe vậy, tôi càng không hiểu:

“Tại sao?”

“Nói cho con biết, hôm đó đã xảy ra chuyện gì?”

Mẹ chồng nhìn bố mẹ tôi, rồi nhìn em chồng.

Bốn người trao nhau một ánh mắt.

Cuối cùng, họ kể cho tôi nghe toàn bộ sự việc hôm đó.

“Hôm đó, sau khi con được đẩy vào phòng mổ, Minh Trạch chuẩn bị phẫu thuật cho con.”

“Phòng mổ bên cạnh… là của cô gái kia.”

“Lúc đó, cô ta cũng đang chuẩn bị tiền mê.”

“Ngay khi bác sĩ gây mê chuẩn bị tiêm thuốc cho cô ta, cô ta đột nhiên nhảy khỏi bàn mổ, như phát điên lao sang, đẩy bật cửa phòng mổ của con.”

Tôi nín thở, hai mắt mở to.

Lúc ấy tôi đã bị tiêm thuốc mê, mơ hồ nghe thấy  người mở cửa phòng mổ.

Khi đó tôi còn tưởng là y tá đến thông báo chuyện gì gấp.

Chương 9

Bây giờ nghĩ lại…

Có lẽ là do thuốc mê khiến ý thức tôi  hồ.

Người mở cửa xông vào…

  gái đó?

Tim tôi lập tức căng thẳng:

“Sau đó thì sao?”

Mẹ chồng tiếp tục, giọng run run:

“Khoảnh khắc cô ta mở cửa, dao mổ của Minh Trạch đã rạch một đường trên người con.”

“Cô ta nhìn thấy cảnh đó, cả người cứng đờ.”

“Lúc ấy, chúng ta đều thấy rất rõ, mặt cô ta trắng bệch, nhìn Minh Trạch, rồi lại nhìn con nằm trên bàn mổ.”

“Sau đó… đột nhiên nở một nụ cười rất kỳ lạ.”

“Rồi  ta nói: ‘Không, không thể tiếp tục như vậy được.’”

Nghe đến đây, tim tôi như lỡ mất một nhịp.

Giọng mẹ chồng cũng bắt đầu run rẩy hơn.

“Khi đó Minh Trạch bị hành động đột ngột của cô ta làm cho ngây người.”

“Nó đang định bước lên nói gì đó, thì cô ta đã nhanh hơn một bước, lao tới giật lấy con dao mổ trong tay nó.”

“Sau đó… ngay trước mặt tất cả mọi người…”

“Cô ta dùng chính con dao ấy, đâm thẳng vào tim mình.”

Nghe xong—

Cả người tôi không ngừng run rẩy.

Thảo nào lúc đó tôi luôn cảm thấy phòng mổ vô cùng hỗn loạn.

Bên tai như có vô số âm thanh chồng chéo lên nhau.

Thì ra… lại xảy ra chuyện như vậy?

Tôi tiếp tục hỏi, giọng căng thẳng:

“Sau đó thì sao?”