Chương 4

Cập nhật lúc: 27-04-2026
Lượt xem: 0

Một lúc lâu sau, bà ta nghiến răng: “Tôi có thể đồng ý với điều kiện phía sau.”

“Mẹ nói gì vậy? Tại sao lại bắt con rời khỏi Hải Đại? Bọn họ nghèo rớt mồng tơi mới phải cút khỏi Hải Thành chứ!”

Trần Ngọc Linh không tin nổi, hét lên.

“Con sẽ được đưa ra nước ngoài học. Mẹ đảm bảo con sẽ không phải gặp lại cô ta.”

Đỗ Vân Nhu hoàn toàn phớt lờ tiếng gào khóc của con gái.

“Nhưng xin lỗi công khai thì không được. Thân thế của  sẽ bị lộ, mà chồng tôi thì không thể bị xem  kẻ tái hôn phạm pháp.”

“Tôi sẽ lấy thân phận mẹ của Ngọc Linh ra mặt, nói rằng tôi và nhà trường có hợp tác dự án, cô là người được chỉ định làm đại diện, còn số tiền hai trăm ngàn là chi phí dự án.”

“Nguyên phối đứng ra giải thích giúp tiểu tam—mọi người sẽ tin thôi.”

6

Đối với phương án của Đỗ Vân Nhu, tôi không có ý kiến gì.

Dù sao tôi cũng chẳng hề muốn dính dáng đến Trần Vệ Quân dù chỉ nửa phần.

Thống nhất xong thời gian đính chính, bà ta khựng lại một chút, rồi đẩy Trần Ngọc Linh ra ngoài.

Trong phòng họp chỉ còn lại tôi, mẹ và Trần Vệ Quân.

Ông ta do dự một lúc, rồi bước đến trước mặt mẹ tôi.

“Mấy năm nay… em sống thế nào?”

“Anh biết lúc trước mình làm sai, nhưng anh cũng có nỗi khổ riêng.”

“Đỗ Vân Nhu ép anh theo  ta về Hải Thành, anh không còn cách nào khác ngoài việc bỏ lại mẹ con em. Mấy hôm trước gặp lại Tri Hứa, anh thật sự rất vui…”

“Những lời ngụy biện đó không cần nói nữa.” Mẹ tôi lắc đầu, cắt ngang lời ông ta.

“Anh cứ thừa nhận mình là kẻ ham giàu ghét nghèo, bỏ vợ ruồng con, có khi tôi còn nể anh hơn một chút.”

Sắc mặt Trần Vệ Quân cứng đờ.

Ông ta theo bản năng nặn ra một nụ cười xã giao: “Nhưng dù sao chúng ta cũng là người một nhà.”

“Chồng tôi đã chết từ lâu rồi, anh lấy tư cách gì nói là người một nhà?” Mẹ tôi cười lạnh.

“Tri Hứa, đi thôi!”

Rời khỏi phòng họp, tôi thở phào một hơi.

Nhìn biểu hiện vừa rồi của mẹ, tôi biết bà đã sẵn sàng bước ra khỏi quá khứ.

Tôi tiến lên hai bước, nắm lấy tay bà.

Bà khẽ vỗ vỗ mu bàn tay tôi.

Khoảnh khắc này, giữa hai mẹ con tôi.

Người đàn ông từng mang đến đau khổ và bi thương ấy, đã trở nên không còn đáng kể nữa.

Sau ngày hôm đó, Trần Ngọc Linh quả nhiên không xuất hiện lại.

Và trong một buổi hoạt động, sau khi Đỗ Vân Nhu đứng ra đính chính.

Cuộc sống trong trường của tôi cũng trở lại bình thường.

Lại thêm một học kỳ sắp kết thúc.

Khi tôi tưởng rằng mọi chuyện sẽ cứ thế cho đến ngày tốt nghiệp.

Thì vào buổi tối nhận được offer công việc, tôi lại nghe tin Trần Ngọc Linh đã quay về.

Bạn cùng phòng nói với tôi,  ta dẫn theo một đám côn đồ, đi khắp trường dò hỏi tung tích của tôi.

Nhìn những tấm ảnh bạn cùng phòng chụp lén, mấy gã tóc vàng cao to lực lưỡng kia.

Tôi lập tức lấy điện thoại liên lạc với Đỗ Vân Nhu.

“Con bé là lén lút về nước thôi, yên tâm đi, tôi sẽ không để Ngọc Linh quay lại trường làm phiền cô.”

Lời đảm bảo của bà ta dứt khoát chắc nịch.

Nhưng không hiểu vì sao, trong lòng tôi vẫn âm ỉ bất an.

Cho đến khi một số điện thoại lạ kết bạn WeChat với tôi.

Mấy đoạn tin nhắn thoại đối phương gửi tới, đã biến nỗi bất an ấy thành hiện thực.

“Trong tình cảm không có chuyện đến trước hay đến sau. Bố mẹ tôi sống với nhau hơn hai mươi năm, còn mẹ cô được mấy năm?”

Giọng Trần Ngọc Linh quái dị, lời nói cũng lộn xộn không mạch lạc.

“Chính vì bà ta mà bố mẹ tôi bây giờ ngày nào cũng cãi nhau. Bà ta mới là nguyên nhân của mọi tội lỗi! Là một con tiểu tam từ đầu đến cuối!”

“Tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của bà ta cho thiên hạ xem!”

“Cô muốn làm gì?” Tôi hoảng hốt gọi thoại lại.

Không ai nghe máy.

Nhưng cô ta gửi cho tôi một đường link livestream.

Linh cảm chẳng lành, tôi run rẩy bấm vào phòng phát sóng, trước mắt tối sầm lại.

Trong căn phòng ngủ quen thuộc ở quê nhà, mẹ tôi bị một đám người đè trên giường.

Quỳ rạp một cách thê thảm, nước mắt nước mũi tèm lem.

Quần áo trên người bà bị lột sạch, chỉ còn lại đồ lót miễn cưỡng giữ chút tôn nghiêm cuối cùng.

Người đứng bên cạnh—

Chính là Trần Ngọc Linh.

“Hôm nay, tôi sẽ livestream đánh tiểu tam!”

Khóe môi cô ta treo một nụ cười, vô cớ khiến người ta rợn tóc gáy.

“Người phụ nữ này xen vào hôn nhân của bố mẹ tôi.”

“Bà ta còn sinh với bố tôi một đứa con gái riêng, tên là Trần Tri Hứa, đang học năm tư ở Hải Đại, nghe nói sắp vào làm ở trường giáo dục đặc biệt tốt nhất Hải Thành.”

“Tôi muốn hỏi, con của loại người phẩm hạnh bại hoại như vậy, có xứng đáng đi dạy những thiên thần mắc chứng tự kỷ hay không?”

Trần Ngọc Linh chính nghĩa lẫm liệt tố cáo.

Đồng thời sai khiến đám côn đồ không ngừng vung tay đánh vào mặt mẹ tôi.

Khuôn mặt bà nhanh chóng sưng vù, đỏ tím, khóe miệng thậm chí rỉ máu.

Nhưng dù bị ép hỏi thế nào, bà vẫn kiên quyết không thừa nhận mình là tiểu tam.

Nhìn mẹ chịu nhục nhã như vậy, tim tôi đau như bị dao cắt.

Sau khi lập tức báo cảnh sát đồn quê nhà.

Tôi run rẩy cầm điện thoại, lần nữa gọi cho Đỗ Vân Nhu.

Chưa kịp mở miệng.

Bà ta đã chủ động từ chối điều tôi sắp cầu xin.

“Ngọc Linh không quay lại trường, những gì tôi hứa với cô đã làm xong rồi.”

“Những chuyện còn lại, tôi bất lực. Tôi không quản được nó nữa.”

7

Nghe tiếng tút dài trong điện thoại, tôi chỉ cảm thấy châm chọc đến buồn cười.

Với kiểu người như Đỗ Vân Nhu,  ta thật sự không quản nổi Trần Ngọc Linh sao?

 ràng chỉ vì cho rằng tôi không thể phản đòn, nên mới cao ngạo đến mức chẳng thèm quản con gái mình.

Tôi nhìn vào phòng livestream, phần bình luận trong đó đã hoàn toàn nghiêng về một phía.

Những lời lẽ tục tĩu, ghê tởm đang điên cuồng nhắm vào mẹ tôi.

Như thể bà thật sự đã làm ra chuyện gì trái đạo đức không bằng.

Nhưng rõ ràng—mẹ tôi mới  nạn nhân!

Cơn phẫn nộ trong lòng tôi như muốn bùng nổ.

Trần Ngọc Linh muốn tôi và mẹ chết về mặt xã hội? Đừng mơ!

Chẳng phải là livestream sao? Tôi cũng biết làm!

Bởi vì Trần Ngọc Linh đã tung toàn bộ thông tin của tôi lên mạng,

Tài khoản Douyin (Tiktok Trung Quốc) của tôi từ sớm đã bị những kẻ hóng chuyện tìm ra.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa bật livestream, hàng vạn người đổ vào, kèm theo những câu chửi bới không ngừng nghỉ.

Ngay trước mặt mọi người,

Tôi đổi tiêu đề thành “Livestream báo công an”.

【Cô tưởng giả vờ báo cảnh sát là tụi tôi tin cô không phải con tiểu tam chắc?】

【Ai hiểu được cái bi kịch này chứ, con tiểu tam mà còn dám livestream kêu oan!】

【Đừng báo sai nhé, không là tự đẩy mình vào tù đấy.】

Đối mặt với làn sóng nghi ngờ, tôi không hề biện giải.

Phía bên kia đã chiếm thế chủ động.

Khi chưa  chứng cứ rõ ràng, nói gì cũng vô ích.

Vì vậy, tôi lập tức gọi xe đến đồn công an gần nhất.

Sau khi kể lại toàn bộ sự việc, cảnh sát trừng mắt nhìn tôi:

“Ý em là—con riêng của tiểu tam lại đi vu oan cho mẹ em và em là tiểu tam và con hoang, trong khi mẹ em mới là chính thất?”

“Thế chẳng phải là kẻ trộm la làng sao?!”

Tôi bất lực gật đầu, “Các anh có thể xin xác minh hộ khẩu nơi khác. Bố tôi đã chết từ lâu, nhưng giờ ông ấy lại đang sống dưới thân phận là bố Trần Ngọc Linh.”

“Mọi thứ đều có thể kiểm tra được.”

Một chuyện dễ bị vạch trần đến thế, vậy mà Trần Ngọc Linh còn dám livestream bịa đặt.

Tôi thật sự không hiểu nổi logic trong đầu cô ta.

Sau khi điền xong hồ sơ, cảnh sát đã nhận đơn tố cáo của tôi.

Trong livestream, ngoài những người ngạc nhiên vì cú lật mặt, hỏi han liên tục,

Vẫn có không ít người cố gắng dẫn dắt dư luận:

【Có ai nhớ trước đây cũng  người livestream báo công an, ai cũng tin, kết quả tự đẩy mình vô tù.】

【Đứng về phe nào cũng nên cẩn thận, biết đâu lát nữa lại có pha đảo ngược từ phía bên kia.】

Những lời như vậy, tôi đã lường trước.

Không hề nản lòng.

Tôi đổi tiêu đề livestream thành “Khởi kiện trực tiếp”.

Sau đó dẫn theo cả đám cư dân mạng hóng chuyện, đến văn phòng luật nổi tiếng nhất Hải Thành.

Sau khi chi một khoản phí tư vấn và ủy thác cao ngất,

Luật sư thông báo sẽ khởi kiện Trần Ngọc Linh trong thời gian sớm nhất.

Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ còn một bước cuối cùng.

Liếc nhìn lượt người xem trong livestream đang tăng không ngừng—

Đã vượt quá hai trăm ngàn người.

Tôi chỉnh lại quần áo, lấy chứng minh thư ra khỏi túi, giơ lên trước ống kính.

“Tôi tên  Trần Tri Hứa, số CMND 360XXX. Tôi công khai tố cáo nguyên viện trưởng Viện kiểm sát Hải Thành, hiện là Chánh án Toà án cấp cao Hải Thành—Trần Hưng Đằng.”

“Ông ta đạo đức bại hoại, không chu cấp cho con cái, bất hiếu với cha mẹ, ngoại tình rồi bỏ vợ ruồng con, giả chết để tái hôn.”

Lời tôi vừa dứt, sắc mặt luật  tiếp đón tôi lập tức thay đổi,

Chiếc ly trong tay rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh.

Còn phần bình luận trên màn hình điện thoại thì bị spam kín bằng dấu chấm than và dấu sao.

Chỉ một phút sau, phòng livestream bị đóng băng.

Nhưng  ràng, buổi tố cáo công khai của tôi đã lan rộng.

Chẳng mấy chốc, những đoạn cut từ livestream này sẽ tràn ngập khắp nơi.

8

Ngay từ khi phát hiện Trần Vệ Quân chưa chết, tôi đã bí mật điều tra thân phận hiện tại của ông ta.

Phải công nhận, ông ta thật sự cưới được một người vợ tốt.

Chỉ trong hai mươi năm ngắn ngủi đã trèo lên được vị trí cao như vậy.

Chính vì thế, ban đầu tôi không hề có ý định đối đầu với nhà họ Trần.

Nhưng việc Trần Ngọc Linh nhục mạ mẹ tôi như thế—

Dù thế nào cũng không thể để cô ta thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.

Gia đình cô ta chính là cái ô bảo vệ cô ta.

Nếu không phải chưa tra ra chức vụ của Đỗ Vân Nhu,

Tôi cũng sẽ tố cáo bà ta vì chen chân vào hôn nhân người khác, dung túng con gái bịa đặt gây chuyện.

Rời khỏi văn phòng luật sư, tôi định ra ga mua vé về quê,

Thì nhận được cuộc gọi từ đồn công an ở quê.

Mẹ tôi đã được giải cứu.

Trần Ngọc Linh cùng đám côn đồ bị bắt hết, không sót một ai.

Nhưng phía cảnh sát cũng nói—

Có người ở trên gây áp lực, Trần Ngọc Linh đã được thả.

Cảnh sát thở dài, đưa điện thoại cho mẹ tôi.