Chương 3:
Đây là lần đầu tiên trong hai năm qua, Ôn Tử Mặc dẫn chúng tôi ra ngoài.
Thật buồn cười, anh ấy dường như chỉ giữ lại ký ức về những chuyến đi gia đình của chúng tôi từ hai năm trước.
Vừa lái xe anh vừa kể lại tất cả những chuyện cũ, nhưng tất cả đều bị Ôn Dự Phàm cắt ngang.
“Bố ơi, những chuyện bố nói đều là lúc con còn nhỏ mà.”
“Bố ơi, những nơi bố nói chỉ có bố và mẹ đi qua thôi, sau này bố quá bận rồi, mẹ và con đã tự đi lại rồi.”
“Ôi trời, bố chắc nhớ nhầm rồi, chỗ đó chỉ có mẹ và con đi thôi, bố chỉ xem ảnh thôi mà!”
…
Ôn Tử Mặc ngẩng đầu, nhìn vào gương chiếu hậu, ánh mắt giao nhau với tôi. Anh ấy ngượng ngùng quay đầu lại, chăm chú lái xe.
Tôi luôn nghĩ rằng,
Khi chúng ta còn nhỏ không đi được nhiều nơi, lớn lên sẽ có chút tiếc nuối.
Vì thế, từ khi còn nhỏ, Ôn Dự Phàm luôn được chúng tôi dẫn đi nhiều nơi. Dù sau này có thể cậu bé không nhớ, nhưng mỗi lần trở lại, nhìn lại những bức ảnh cũ cũng sẽ có ý nghĩa.
Trước đây, Ôn Tử Mặc luôn đi cùng chúng tôi.
Sau này, anh ấy bận rộn ở bên Lý Ninh và con gái cô ấy, luôn viện lý do bận, hứa lần sau sẽ đi.
Tôi không biết anh ấy đã nói bao nhiêu lần “lần sau”.
Thậm chí ngay cả vào cuối tuần, tôi cũng thường xuyên tự lái xe đưa Ôn Dự Phàm đi tham quan xung quanh.
“Xử Xử, em vất vả rồi. Công việc của anh cũng dần ổn rồi, sau này anh sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn để đưa các em đi chơi.”
Khi tắc đường, Ôn Tử Mặc quay đầu lại, nói một cách cẩn thận, ánh mắt anh chứa đầy sự hối lỗi.
Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.
Giữa tôi và anh, còn gì là tương lai nữa?
Từ nay về sau, tôi không cần sự đồng hành của Ôn Tử Mặc nữa.
21
Cảnh vật mùa xuân thật tươi đẹp, ngay cả không khí cũng trong lành.
Nhìn ra xa, những cánh đồng hoa cải dầu vàng rực rỡ trong gió xuân, như sóng lăn tăn.
Mùi hương nhẹ nhàng của hoa cải trong không khí khiến người ta vô thức thư giãn, giải tỏa đi những cảm xúc nặng nề trong suốt những ngày qua.
Giơ tay vươn vai, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ hơn.
Ôn Tử Mặc đang chụp ảnh cho con trai thì đi về phía tôi.
“Xử Xử, cả gia đình mình chụp một bức ảnh đi.”
Trước đây, tôi luôn là người kéo họ chụp ảnh.
Hôm nay, tôi thậm chí còn không lấy điện thoại ra.
Cúi mắt lặng im một lúc, tôi ngẩng đầu lên, mỉm cười và bước lại gần.
“Được thôi.”
“Con trai, lại đây nhà mình cùng chụp ảnh!”
Ôn Tử Mặc rất vui, cầm giá đỡ điện thoại tìm chỗ và điều chỉnh góc chụp.
“Anh học được cái này từ khi nào vậy? Trước giờ chẳng có hứng thú, sao tự nhiên lại biết nhiều thế?”
Tôi nói với giọng đùa vui, vừa dứt lời, Ôn Tử Mặc ngẩn người một chút, rồi ngay lập tức nói dối.
“Chuyện trước đây, là công ty tổ chức team-building, anh học được mấy chiêu từ đồng nghiệp.”
“Ừ.” Tôi chỉ nói một câu cho có, không hỏi thêm gì nữa.
Thấy tôi không tiếp tục truy hỏi, Ôn Tử Mặc có chút thất vọng.
Cả quãng đường sau đó, anh chỉ im lặng nhìn tôi và con trai, có vẻ như tâm trí anh không ở đây.
22
Tối hôm đó, tôi lại tình cờ xem được một video ngắn mà Lý Ninh đăng.
Mẹ con cô ấy lại đi đến cùng một nơi với chúng tôi.
Thật tiếc là chúng tôi không gặp nhau.
Trong video, con gái cô ấy đang ngồi xổm bên bờ cánh đồng hoa cải dầu, gương mặt buồn bã.
“Bố thật tội nghiệp, cuối tuần phải đi công tác, không được thấy những cánh đồng hoa cải dầu đẹp như thế này.”
Phần bình luận có vài lời an ủi cho cô bé tội nghiệp.
Tôi bật cười khẽ.
Thật không biết xấu hổ!
Trước khi đi ngủ, Ôn Dự Phàm ôm lấy gối, nhất quyết muốn cả gia đình ngủ chung một đêm.
Nhìn thấy gương mặt mong chờ của con trai, tôi không nỡ từ chối.
Và suốt mấy ngày liền, tôi luôn nói mình cảm thấy không khỏe, ngủ không ngon, từ chối sự gần gũi của Ôn Tử Mặc, để anh ấy ngủ ở phòng khách mấy ngày liên tiếp.
Khi tắt đèn, Ôn Dự Phàm và tôi nằm xuống, Ôn Tử Mặc vòng tay qua tôi và Ôn Dự Phàm. Một giọng nói non nớt vang lên.
“Mẹ ơi, con cảm thấy mình thật hạnh phúc!”
“Sao lại nói vậy?”
Tôi quay sang, dựa vào ánh sáng hắt vào từ khe rèm cửa sổ, nhìn Ôn Dự Phàm.
Trong tầm mắt của tôi, tôi thấy thằng bé cũng đang nghiêng đầu nhìn chúng tôi.
23
Trong bóng tối, thăng bé nhíu mày lại, một lúc sau mới lên tiếng.
“Bạn cùng lớp của con, Trương Hạo Kỳ, bố của bạn ấy thích một dì khác, li hôn với mẹ rồi cưới dì đó, mà dì không thích Trương Hạo Kỳ, bạn ấy có thể phải chuyển trường rồi, bạn ấy nói bố sẽ đưa bạn ấy về cho ông bà để học.”
“Trương Hạo Kỳ nói, mẹ bạn ấy chửi bố là kẻ ngoại tình, là loại đàn ông vô liêm sỉ, phải bị sét đánh, còn đập nát mọi thứ trong nhà rồi bỏ đi, bảo không thể để nhỏ ba được lợi.”
Nói xong, cậu bé rùng mình, ôm chặt tay tôi và Ôn Tử Mặc.
Lại lầm bầm, “Sợ quá.”
“Đừng sợ, nhà mình không thế đâu.”
Ôn Tử Mặc vỗ tay Ôn Dự Phàm.
Tôi tựa đầu vào Ôn Dự Phàm, hôn nhẹ lên trán cậu bé.
“Đúng rồi! Ôn Dự Phàm của mẹ sẽ không bị gửi đi đâu, mẹ cũng không nỡ đâu.”
Chỉ có người khác bị gửi đi, tôi thầm nói trong lòng.
Tiếp theo là Ôn Tử Mặc an ủi Ôn Dự Phàm, giọng Ôn Tử Mặc trầm thấp và giọng Ôn Dự Phàm nhẹ nhàng đối lập rõ rệt.
Tâm trạng tôi dần trở nên nặng nề, mấy ngày qua tôi chỉ lo cho mình, quên mất cảm xúc của Ôn Dự Phàm.
Chẳng lâu sau, tôi nghe thấy tiếng thở đều đều của Ôn Tử Mặc, cậu bé đã chìm vào giấc ngủ.
Ôn Tử Mặc gọi tôi vài lần, thấy tôi không đáp, cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.
Còn tôi, trong bóng tối, nhắm mắt lại nhưng không thể nào ngủ được.
24
“Hiếm khi hôm nay trời nắng, sao lên sân thượng tắm nắng mà không gọi tôi?”
Giữa giờ nghỉ trưa, tôi ngồi trên sân thượng nhìn trời ngẩn người, một chai sữa trà nóng đột ngột áp vào mặt tôi.
Thấy tôi nhận chai trà, Tiểu Hoa nhanh chóng cắm ống hút vào chai, ngồi phịch xuống bên cạnh tôi, hớp một ngụm trà trong tay rồi ngẩng đầu nhìn trời.
“Trước đây không phải cậu nói muốn ly hôn à?”
Tiểu Hoa biết tôi muốn ly hôn và cũng đã khuyên tôi.
Ôn Tử Mặc không có ngoại tình thực sự, mọi chuyện cũng chưa nghiêm trọng đến mức đó.
Có lẽ, thử kéo anh ấy về đúng hướng trước đã.
“Tôi không thể chấp nhận được, tôi không thể vượt qua được rào cản trong lòng mình.”
“Chỉ cần nghĩ đến những video của Lý Ninh, những khoảnh khắc họ bên nhau, tôi không thể tiếp tục ở bên Ôn Tử Mặc.”
Hôm đó, tôi chỉ muốn càng xa Ôn Tử Mặc càng tốt.
Tôi nhéo nhẹ sống mũi, thở dài.
“Thời gian gần đây tôi cứ bị đau đầu, lớp của Ôn Dự Phàm có một bạn học, bố mẹ ly hôn, đứa trẻ phải về ở với ông bà, hình như điều đó đã để lại bóng ma trong tâm trí cậu ấy.”
“Vậy cứ kéo dài thế này à?”
Tiểu Hoa nhìn tôi, tôi chỉ có thể cười khổ.
“Tôi không biết, sau hôm đó, cũng không hiểu Ôn Tử Mặc đã bị sao nữa, không đi gặp Lý Ninh nữa.”
“Bây giờ tôi không thể chịu đựng nổi việc ở cùng không gian với Ôn Tử Mặc, huống chi là sự chạm vào của anh ấy, gần như làm tôi sụp đổ rồi.”
“Vậy… cứ tiếp tục như vậy sao?”
Nhìn tôi tiều tụy, Tiểu Hoa lắc đầu, thở dài.
“Chắc có lẽ, cậu thử trò chuyện với Ôn Dự Phàm xem, thằng bé rất thông minh đấy, biết đâu nó đã nhận ra điều gì không ổn rồi.”
Tôi ngớ người.
Thật vậy sao?
Vậy nên cậu ấy mới muốn chúng tôi cả gia đình ngủ chung một đêm, còn cố tình nói về chuyện của bạn học.
“Ôn Dự Phàm rất thông minh và nhạy cảm.”
“Chắc là cậu bé đã biết gì đó rồi, nên mới dùng chuyện của bạn học để xem thái độ của các cậu.”
Những lời Tiểu Hoa nói không phải không có lý.
Cầm ly trà sữa trong tay, tôi thầm quyết định sẽ tìm cơ hội trò chuyện với Ôn Dự Phàm.
Tôi nghĩ về những hành động gần đây của Ôn Tử Mặc.
Anh ấy cũng đã nhận ra phải không?
Vì sao mỗi ngày anh ấy lại về nhà sớm, đợi tôi dưới tòa nhà công ty, rồi cùng nhau đón Ôn Dự Phàm đi học, ăn xong lại dắt chúng tôi đi dạo ở trung tâm mua sắm, hay công viên.
Cứ như chúng tôi lại trở về thời gian trước, lúc gia đình còn bên nhau.
Không có Lý Ninh và con gái cô ấy, không còn Ôn Tử Mặc suốt ngày tăng ca và đi công tác.
Vậy là,
Ôn Tử Mặc cũng đã nhận ra hành động của mình là sai.
Anh ấy nhận thức được trái tim mình đang dần lệch lạc, và lương tâm đã kéo anh ấy quay lại gia đình.
Không ngờ, gần đây anh ấy luôn thể hiện mình như vậy, đầy tình cảm và quan tâm.
Nghĩ đến những điều này, tôi càng cảm thấy đau lòng.
Nếu như một năm trước, khi anh ấy và Lý Ninh mới bắt đầu tiếp xúc, anh ấy nhận ra điều đó, không trốn tránh, kịp thời cắt đứt và quay lại gia đình, liệu mọi chuyện có khác không?
Nhưng không có “nếu” nào cả.
Những lời nói dối liên tục của anh đã khiến Lý Ninh càng ngày càng thêm tự tin.
Khi họ ở bên nhau, ánh mắt anh nhìn Lý Ninh không thể nào giả dối được.
26
Thời điểm đó, Ôn Tử Mặc đã để bản thân tự do thả lỏng.
Dù giữa họ chưa có gì xảy ra,
Dù họ vẫn chưa thừa nhận chuyện gì,
Nhưng giữa họ thật sự tồn tại sự mập mờ.
Gần một năm rồi, nếu tôi không nhìn thấy video đó, nếu tôi cứ để mọi chuyện tiếp diễn, thì sẽ như thế nào?
Đây là điều tôi không thể chịu đựng nổi.
Chuyện như vậy, nếu có lần này thì sẽ có lần sau, đến khi không thể cứu vãn nữa, sẽ khó mà chấp nhận được.
Vì vậy,
Tôi phải cắt đứt ngay từ bây giờ.
“Ôn Tử Mặc trước đây thường tìm lý do để đi gặp Lý Ninh và con gái cô ấy, giờ bỗng dưng anh ấy mỗi ngày đều về nhà đúng giờ, thậm chí có khi còn đến dưới nhà đợi tôi tan ca, tôi thật sự cảm thấy không quen.”
“Tôi cũng không nhớ những ngày tháng như vậy đã trôi qua từ khi nào, thói quen trong cuộc sống thật sự đáng sợ, tôi đã quen với việc mỗi tối chỉ có tôi và con ở nhà, đã quen với việc Ôn Tử Mặc tăng ca, đi công tác, hay ăn cơm với đồng nghiệp, lần lượt về nhà muộn. Đến khi tôi nhận ra cái đèn nhỏ tôi để cho anh ấy mỗi tối không còn bật nữa, tôi cũng không nhớ đã bao lâu rồi.”
“Tôi cứ nghĩ là vì Ôn Tử Mặc thăng chức, làm lãnh đạo rồi, công việc bận rộn, tôi còn lo anh ấy ăn không tốt, mỗi ngày đều nghĩ cách để chuẩn bị đồ ăn cho anh.”
“Thế mà, anh ấy lại đi làm bữa ăn cho nhà người khác.”
“Chắc là hành động của tôi thật là buồn cười.”
Tôi tự giễu cười một tiếng.
Một chiếc khăn giấy được đưa đến trước mặt tôi.
Tôi ngây người một chút, chớp mắt vài lần rồi đưa tay lau mặt, nhận ra mình đã đầy nước mắt.
27
Con người thật kỳ lạ.
Khi chưa phát hiện ra tất cả những điều này, tôi luôn nghĩ về người đàn ông này, lo lắng anh ấy phải tiếp khách, quan tâm đến sức khỏe của anh ấy, sợ anh ăn uống không tốt.
Nhưng một khi phát hiện ra mọi thứ chỉ là dối trá, tôi lại cảm thấy mình thật ngu ngốc, thật không xứng đáng.
Những gì tôi đã hy sinh không nhận lại được sự đáp trả tương xứng, trong lòng toàn là sự uất ức.
“Liệu có khả năng nào không?”
“Ôn Tử Mặc chính là nhận ra sự thay đổi gần đây của cậu, nên mới quay lại gia đình. Anh ấy nhận ra mình đã làm sai và đang sửa chữa những lỗi lầm của mình.”
Tiểu Hoa nói đúng những gì tôi đang nghĩ trong lòng.
“Chính vì thế nên mới ghê tởm.”
Tôi kéo khóe miệng ra một nụ cười gượng gạo.
Không phải chỉ khi hai người ở bên nhau, hoặc nằm cạnh nhau, mới gọi là ngoại tình.
Khi trái tim đã rời xa, trong mỗi lần lựa chọn, khi ưu tiên người khác trong khoảnh khắc đó.
Khi giữa hai người phụ nữ, tôi không còn là sự lựa chọn đầu tiên của anh ấy.
Anh ấy đã ngoại tình rồi.
Con người luôn ích kỷ, tôi không thể vì con mà nhượng bộ.
“Tiểu Hoa, trước khi tôi là mẹ của Ôn Dự Phàm, tôi vẫn là Lâm Chiêu Tịch.”
“Lâm Chiêu Tịch, là người có tiêu chuẩn rất cao!”
“Cô ấy yêu một người, yêu đến tận cùng.”
“Nhưng nếu người ấy không chung thủy với cô ấy, dù chỉ là một khoảnh khắc tạm rời xa, cô ấy cũng không thể chấp nhận!”
Tôi yêu, cũng phải yêu một cách mãnh liệt.
Nhưng nếu đối phương không xứng đáng, tôi sẽ ngay lập tức rời đi.
Ngày xưa, chính tôi là người chọn anh ấy.
Tôi có thể cầm lên, cũng có thể đánh cược.
Mười năm.
Tôi thua cũng được, buông xuống cũng xong.
“Tôi rất thích điểm này ở cậu!”
Tiểu Hoa đứng dậy, vỗ vai tôi.
28
Một đêm không ngủ nữa.
Tôi trằn trọc không thể ngủ, đứng dậy cầm điện thoại của Ôn Tử Mặc rồi đi về phía nhà vệ sinh.
Khóa chặt cửa nhà vệ sinh, tôi ngồi trên bồn cầu, trong một khoảnh khắc cảm thấy mơ hồ.
Ngày xưa, tôi phải dùng cách này đối phó với Ôn Tử Mặc sao?
Ôn Tử Mặc luôn không phòng bị gì với tôi, nên tôi dễ dàng nhập mật khẩu và mở điện thoại của anh ấy.
Tôi nghĩ, trong tiểu thuyết, khi gặp tình huống này, đều phải làm như vậy.
Khi vợ phát hiện chồng ngoại tình, sẽ đầu tiên kiểm tra điện thoại của anh ấy, tìm bằng chứng, rồi bình tĩnh lưu lại.
Để làm chứng cứ quan trọng cho việc ly hôn.
Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy mình trong gương, tay cầm điện thoại, ánh sáng từ điện thoại phản chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của tôi.
Nhìn vào gương, nhìn vào gương mặt giống y hệt của mình, đột nhiên tôi cảm thấy thật xa lạ.
Tôi lướt qua tất cả các phần mềm xã hội, không có bất kỳ dấu vết nào.
Thậm chí ngay cả lịch sử trò chuyện WeChat cũng sạch sẽ.
Ôn Tử Mặc đã xóa hết tất cả mọi ghi chép.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy toàn thân mình lạnh toát.
29
Tôi không hiểu.
Thừa nhận mình đã đi sai, có thật là khó đến vậy không?
Cơn đau nhói xâm chiếm, tôi đưa tay nắm chặt lấy áo, cố gắng giữ lại cơn quặn thắt trong lồng ngực.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi đứng dậy, bước đi loạng choạng một chút.
Ngồi lâu quá, chân tôi bắt đầu tê dại.
Dựa vào tường, tôi bước đến gần cửa, từ từ mở cửa phòng vệ sinh.
Rồi tôi đưa điện thoại cho Ôn Tử Mặc.
Anh đưa tay ra, nắm chặt tay tôi và điện thoại, không để tôi thoát ra.