Chương 1:

Cập nhật lúc: 22-03-2026
Lượt xem: 32

Cơm chồng tôi nấu, tôi chưa từng được ăn.

Suốt năm năm hôn nhân, sáng nào anh cũng thức sớm hơn tôi một tiếng, lặng lẽ vào bếp.

Chiên trứng, nướng bánh mì, nấu cháo, gọt trái cây.

Mùi thơm cứ thế len lỏi khắp căn hộ nhỏ.

Có lầntôi hỏi anh:

“Anh  thể làm thêm phần cho em không?”

Anh chỉ đáp hờ hững:

“Em chẳng phải  căng-tin ở công ty à?”

Từ đó, tôi không nhắc nữa.

Cho đến một hôm, tôi tình cờ phát hiện một hộp cơm rỗng trong xe anh.

Trên nắp hộp, dán một tờ giấy nhớ với nét chữ mềm mại:

“Hôm nay đùi gà ngon lắm, mai muốn ăn sườn kho~”

Chữ đó không phải của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay rất lâu.

“Mai muốn ăn sườn kho.”

Cách nói nũng nịu ấy, rõ ràng là của một cô gái quen được chiều chuộng.

Lật mặt sau thêm một hàng chữ viết nghiêng:

“Chu Ngôn là tuyệt nhất!”

Chu Ngôn là tên chồng tôi.

Tôi đặt lại hộp cơm đúng chỗ cũ, nhẹ nhàng đóng cửa xe.

Tối hôm đó, tôi im lặng không nhắc gì.

Chu Ngôn về trễ hơn thường lệ, tay xách theo một túi sườn.

“Ngày mai nấu sườn kho.” Anh nói.

Tôi nhìn anh: “Nấu cho ai ăn?”

“Đồng nghiệp.” Anh trả lời mà không cần suy nghĩ. “Cô ấy sức khỏe không tốtanh tiện tay mang cho một phần.”

“Tiện tay?”

“Ừ.”

Anh lấy rượu nấu ăn và nước tương từ tủ lạnh, bắt đầu ướp thịt.

Từng động tác thành thạo, như thể đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần.

Tôi đứng ở cửa bếp, nhìn bóng lưng anh.

Năm năm.

Chưa bao giờ tôi thấy anh chăm chút cho một món ăn như vậy.

Bỗng anh hỏi: “Em muốn ăn gì tối nay?”

“Hả?”

“Anh đặt đồ ăn ngoài nhé?”

Tôi hơi khựng lạirồi mỉm cười:

“Gì cũng đượcanh chọn đi.”

“Vậy quán gà hầm Hoàng Môn quen nhé?”

“Được.”

Anh cầm điện thoại đặt hàng.

Trong nồi, sườn đang ướp tỏa mùi thơm lừng.

Trên màn hình điện thoại hiện lên: “Dự kiến giao hàng trong 30 phút.”

Đó là cuộc sống thường nhật của vợ chồng tôi.

Anh nấu ăn – người khác ăn.

Tôi ăn – là đồ ăn mua ngoài.

Tôi không rõ thói quen này bắt đầu từ khi nào, chỉ biếtsau ngày đó, tôi đã âm thầm để ý.

Sáng hôm sauanh dậy lúc 5 giờ 30.

Tôi nằm yên, giả vờ ngủ, lắng nghe tiếng động quen thuộc: tiếng d.a.o thớt, tiếng lò vi sóng hoạt động, tiếng chảo rít lên khi dầu nóng.

Đến 6 giờ 15, anh nhẹ nhàng rời khỏi nhà.

Tôi đợi thêm năm phút, rồi vào bếp.

Mọi thứ sạch bóng.

Không còn miếng sườn nào trong tủ lạnh.

Thùng rác  vỏ trứng, gốc hành, và một chai nước tương rỗng không.

Tôi mở ngăn tủ đựng hộp cơm – bộ hộp mẹ anh tặng ngày cưới. Trong đó thiếu mất một chiếc.

Tôi đã hiểu.

Chiếc hộp ấy, mỗi sáng được mang đi lúc 6 giờ 15, và quay về trước 8 giờ tối.

Bên trong là cơm do chồng tôi tự tay chuẩn bị.

Cho một đồng nghiệp “sức khỏe không tốt“.

Tôi gọi cho Tô Tình – bạn thân.

“Giúp tớ tra một người.” Tôi nói. “Phụ nữ, làm cùng công ty với Chu Ngôn. Nghe nói sức khỏe kém.”

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

“Cậu phát hiện rồi à?”

“Phát hiện gì cơ?”

“…Không sao. Tớ giúp cậu tra.”

Tối hôm đó, cô ấy gửi thông tin qua.

Tô Vy. 28 tuổi. Bạn đại học của Chu Ngôn.

Họ từng yêu nhau thời sinh viên, sau đó chia tay.

Ba năm trước, Tô Vy được nhận vào công ty của anh.

Cùng phòng ban.

Trong ảnh, cô ta gầy, da trắng, tóc dài – vẻ ngoài mong manh yếu đuối.

Tôi phóng to ảnh. Chữ ký WeChat là:

“Có người nấu cơm cho ăn, thật hạnh phúc.”

Đăng hai ngày trước.

Tôi xem tiếp trang cá nhân của cô ta.

Ngập tràn ảnh cơm hộp: đùi gà, sườn kho, thịt chua ngọt, trứng cà chua, canh nấm…

Tất cả đựng trong chiếc hộp quen thuộc.

Tôi lướt ngược lại: một năm trước. Hai năm. Ba năm.

Đúng ba năm.

Chồng tôi đã nấu cơm cho cô ta suốt ba năm.

Còn tôi? Ăn đồ đặt ba năm.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Ngón tay run nhẹ.

Không phải vì tức giận.

Mà là vì lạnh.

Lạnh từ sống lưng lan xuống tận gót chân.

Tối đó, Chu Ngôn về sớm bất ngờ.

“Sao hôm nay anh về sớm thế?” Tôi hỏi.

“Chỉ muốn về sớm để ôm em một cái.”

Anh bước đến, định choàng tay.

Tôi né đi.

“Em đi tắm.” Tôi nói.

Đứng dưới vòi sen, nước nóng chảy dài trên người.

Tôi bắt đầu nhớ lại.

Năm năm qua, anh từng nấu cơm cho tôi không?

Có. Những ngày đầu mới cưới.

Rồi thôi.

Tôi từng hỏi lý do.

Anh bảo: “Em dễ ăn mà, ăn gì chẳng được.”

Tôi tin.

Tôi tưởng anh lười.

Tưởng anh không biết nấu ăn.

Tưởng…

Tôi hóa ra chẳng biết gì cả.

Hôm sautôi xin nghỉ nửa buổi, đến công ty của Chu Ngôn.

Không tìm anh.

Tôi đi thẳng đến phòng nhân sự.

Cô gái ở đó nhận ra tôi.

“Chị dâu? Sao chị lại đến đây?”

Tôi muốn nhờ em tra một người. Tên Tô Vy. Nhân viên công ty em.”

“Tô Vy?” Cô ấy sững lại. “Cùng phòng anh Chu à?”

“Ừ.”

“Cái này thì…”

“Sao? Có gì khó nói à?”

Cô ấy nhìn quanh, hạ giọng:

“Chị tự xem đi.”

Cô quay màn hình về phía tôi.

Hồ sơ nhân sự của Tô Vy hiện ra.

Ngày nhận việc: ba năm bốn tháng trước.

Người giới thiệu: Chu Ngôn.

Tôi bật cười nhẹ.

“Anh ấy chính là người giới thiệu.”

“Chị dâu…”

“Còn gì nữa không?”

Cô ấy do dự, rồi mở tiếp một thư mục.

“Đây là bảng chấm công của cô ta.”

Tôi lướt qua.

Thời gian quẹt thẻ mỗi ngày đều đặn.

Chỉ  một chi tiết lạ:

Mỗi tuần thứ Hai, Tư, Sáu – ghi chú: bữa trưa ăn ngoài.

“Có nghĩa là sao?”

“Công ty bọn em  căng-tin, ai ăn ở đó đều được ghi nhận. Cô ấy mỗi tuần đều không ăn ở căng-tin ba ngày này.”

“Vậy ăn ở đâu?”

“Không rõ. Nhưng…”

Cô ấy lại mở một ảnh chụp màn hình.

Đoạn chat nhóm nội bộ:

“Hôm nay anh Chu lại mang cơm cho Tiểu Tô, thơm quá trời!”

“Ghen tị ghê!”

“Anh Chu chuẩn mẫu đàn ông quốc dân!”

“Tiểu Tô chắc kiếp trước cứu cả thế giới!”

Tin nhắn cách đây một năm rưỡi.

Tôi đọc đi đọc lại đoạn hội thoại ấy.

“Chị dâu?”

Tôi không sao.” Tôi nói. “Cảm ơn em.”

Tôi đứng dậy định rời đi, cô gọi tôi lại.

“Chị đừng làm chuyện bốc đồng.”

“Không. Tôi không bốc đồng.”

Nhưng…”

Tôi chỉ muốn xác minh vài chuyện thôi.”

Tôi rời khỏi cổng công ty, đứng lặng một lúc bên lề đường.

Ba năm bốn tháng.

Chu Ngôn quen tôi năm năm, cũng là năm năm kết hôn.

Nói cách khác, khi Tô Vy vào làm trong công ty, chúng tôi chỉ mới cưới nhau chưa đầy hai năm.

Khi ấytôi vẫn ngỡ mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian.

Tôi rút điện thoại ra, nhắn cho Tô Tình:

“Cậu biết chuyện từ lâu rồi đúng không?”

Tin nhắn của cô ấy tới rất nhanh:

“Cậu muốn gặp cô ta à?”

“Không.”

Tôi gõ tiếp sau một lúc ngập ngừng:

“Tớ muốn tận mắt thấy anh ta đưa cơm cho cô ta như thế nào.”

Tô Tình đáp lại bằng một biểu tượng OK.

Rồi cô nói thêm:

“Lâm Yên, để tớ đi cùng cậu.”

“Không cần.”

“Một mình cậu… liệu  ổn không?”

“Tớ ổn. Một mình là đủ.”

Tôi tắt máy, ngẩng lên nhìn bầu trời trong vắt, nắng gắt ch.ói cả mắt.

Bất chợt, tôi nhớ lại một chuyện rất đỗi nhỏ bé nhưng cứa vào lòng.

Tháng trướctôi sốt cao đến ba mươi chín độ, toàn thân lạnh buốt, nằm bẹp trên giường không nhấc nổi chân tay.

Tôi gọi cho Chu Ngôn, cố nói qua hơi thở mệt nhọc:

“Em không khỏe…”

Anh chỉ đáp:

“Uống t.h.u.ố.c rồi nghỉ chút là ổn, hôm nay anh phải tăng ca, sẽ về muộn.”

Quả thật, hôm ấy anh về lúc gần nửa đêm.

Nhưng sáng sớm hôm sauanh vẫn thức dậy lúc năm rưỡi để chuẩn bị hộp cơm.

Khi tôi hỏi:

“Tối qua anh tăng ca chuyện gì vậy?”

Anh trả lời gọn lỏn:

“Dự án đang gấp.”

Giờ thì tôi hiểu.

Tăng ca là thật.

Dự án cũng là thật.

Chỉ  điều, không phải là kế hoạch công việc… mà là tiến độ hầm canh cho Tô Vy.

Tôi mở nhật ký cuộc gọi.

Lúc mười một giờ đêm hôm ấyanh gọi cho cô ta.

Thời lượng cuộc gọi: hai mươi bảy phút.

Còn lời anh nói với tôi, chỉ vỏn vẹn mười lăm giây.

Trưa thứ Sáu, tôi đến công viên nhỏ phía sau công ty của Chu Ngôn.

Tìm một góc khuất, tôi im lặng ngồi chờ.

Mười hai giờ mười, Chu Ngôn xuất hiện.

Tay anh xách túi giữ nhiệt, bước nhanh trên lối đi.

Anh đi ngang qua tôi mà không hề nhận ra.

Đi thêm vài chục mét, anh dừng lại trước một băng ghế đá.

Một người phụ nữ đang ngồi đó — tóc dài, váy trắng, vóc dáng gầy đến mức tưởng chỉ một cơn gió thổi qua cũng đủ cuốn đi.

Là Tô Vy.

Chu Ngôn ngồi xuống cạnh cô ta, nhẹ nhàng mở túi giữ nhiệt.

“Tô Vy, hôm nay anh làm sườn chua ngọt, món em thích nhất.”

Tôi đứng cách đó không xa, nghe rõ từng lời.

“Anh nấu ngon lắm.” Cô ta cười, nhận đũa từ tay anh.

“Còn  canh trứng rong biển đấy, uống cẩn thận, còn nóng.”

Anh mở nắp bình giữ nhiệt, ân cần đưa cho cô ta.

Rồi Tô Vy đột ngột hỏi:

“Chu Ngôn, vợ anh… biết không?”

Tôi thấy tay mình khẽ siết lại.

Chu Ngôn hơi khựng lại một chút, rồi khẽ lắc đầu:

“Cô ấy không biết.”

“Vậy anh định giấu đến bao giờ?”

“Không phải giấu… chỉ là…”

Anh thở dài.

Tôi và cô ấy kết hôn năm năm rồi, thật sự không còn tình cảm nữa.”

Tô Vy cúi đầu, gắp một miếng sườn:

“Vậy sao anh không ly hôn?”

“Giờ chưa phải lúc.” Anh đáp.

“Khi nào mới là lúc?”

Chu Ngôn im lặng hồi lâu:

“Đợi em khỏe lại, đợi dự án kết thúc… rồi mọi chuyện sẽ ổn.”

Tô Vy đặt đũa xuống:

“Đợi. Em đã đợi anh ba năm.”

“Anh biết.” Anh nắm lấy tay cô ta. “Chỉ xin em thêm chút thời gian nữa thôi.”

Cả hai yên lặng.

Tôi đứng đó, lặng lẽ chứng kiến một cảnh tượng như trong phim.

Nam chính dịu dàng, nữ chính yếu đuối đáng thương.

Còn tôi?

Có lẽ chỉ là người ngoài cuộc.

Thậm chí… không đủ tư cách làm vai phụ.

Tôi bước ra, mỗi bước chân nặng như chì.

Tới khi còn cách họ ba mét, tôi cất tiếng:

“Chu Ngôn.”

Anh sững người.

Anh quay lại, ánh mắt như bị kim châm.

“Lâm… Lâm Yên? Sao em… ở đây…”

Tôi nhìn hộp cơm trên tay anhcười nhẹ:

“Cơm nhìn ngon đấy. Sườn chua ngọt à? Em cũng muốn ăn thử.”

Tô Vy nhìn tôi, ánh mắt bình tĩnh lạ thường.

Thậm chí còn  chút tò mò.

“Cô là Lâm Yên?”

Đúng. Vợ hợp pháp của Chu Ngôn.”

“Ồ.”

Cô ta gật đầu, rồi quay lại tiếp tục ăn như không  chuyện gì.

Tôi nhìn Chu Ngôn:

“Anh bảo với cô ta rằng chúng ta không còn tình cảm nữa?”

Anh cứng họng.

“Em phát hiện từ bao giờ?” Anh lắp bắp.

“Quan trọng không?”

Anh cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Tôi cười lạnh:

“Ba năm. Một nghìn chín trăm chín mươi lăm bữa. Anh chưa từng nấu cho em một bữa nào.”

Không ai lên tiếng.

Trong hộp cơm, miếng sườn vẫn bốc khói.

Tôi liếc nhìn — từng miếng sườn cắt đều tăm tắp, óng đỏ đẹp mắt, rắc mè trắng.

Chỉ một từ thôi: Hoàn hảo.

“Cũng đáng để ly hôn đấy.” Tôi nói, xoay người bỏ đi.

Chu Ngôn đuổi theo, chặn tôi lại ở bãi đỗ xe.

“Lâm Yên! Em nghe anh giải thích!”

“Giải thích chuyện gì?”

“Anh và cô ấy… không  gì!”

Tôi bật cười lạnh:

“Không  gì? Ba năm, anh dậy từ lúc năm rưỡi mỗi sáng nấu cơm cho người ta, còn bảo là không  gì?”

“Anh chỉ thấy cô ấy sức khỏe yếu… nên muốn giúp đỡ…”

“Vậy lúc tôi sốt 39 độ, anh giúp tôi bằng cách để tôi uống t.h.u.ố.c một mình và ngủ chờ c.h.ế.t?”

“Chuyện đó… khác mà.”