Chương 1:

Cập nhật lúc: 22-03-2026
Lượt xem: 5

Tôi quá đáng àTôi quá đáng chỗ nào?】

【Nếu không phải nể tình bạn thân bao năm, tôi đã sớm bảo bạn trai cô ta chia tay rồi.】

【Tới giờ tôi còn chưa phá hoại tình cảm của họ, chẳng lẽ vậy còn chưa đủ lương thiện sao?】

Đối mặt với chất vấn của cư dân mạng.

Chủ bài vẫn trơ trẽn tuyên bố tình yêu của kẻ si tình dành cho mình.

Thái độ không biết xấu hổ đó khiến dân mạng buồn nôn.

Ai nấy đều kêu gọi đẩy bài viết lên cao hơn nữa, nhất định phải để nạn nhân nhìn thấy.

Nhưng bọn họ không biết.

Là nạn nhân, ngay từ đầu tôi đã thấy rồi.

Và còn tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình “livestream” của bài viết.

Tôi nghĩ.

Nhất định là ông trời không chịu nổi việc tôi bị lừa cả đời.

Nên trước khi tôi và Từ Châu yêu nhau tròn chín năm, sắp đi đăng ký kết hôn, đã cho tôi thấy sự thật.

【Hừ, không nói chuyện với đám hàng si đa không ai thèm như mấy người nữa.】

Tôi đi ăn tối dưới ánh nến với kẻ si tình đây.】

【Bạn thân à, xin lỗi nhé, tối nay người đàn ông của bạn, tôi đặt trước rồi, hihi.】

Đối mặt với làn sóng mắng c.h.ử.i mới.

Chủ bài còn khiêu khích hơn khi đăng một tấm hình nhà hàng.

Nhìn nhà hàng Tây sang trọng trong ảnh.

Tôi lưu lại, tìm kiếm.

Rất nhanh, trên điện thoại hiện ra tên đầy đủ của nhà hàng.

Cùng với con số chi tiêu bình quân năm chữ số được ghi chú bên cạnh.

Người ta nói, thật lòng yêu một người thì sẽ dốc hết khả năng để cho cô ấy những gì tốt nhất.

Yêu Từ Châu chín năm.

Chúng tôi ăn nhiều nhất là quán lẩu cay Đông Bắc dưới khu chung cư.

Bữa đắt nhất là cơm dĩa ở nhà hàng Ánh Dương trung tâm thành phố, bình quân bốn mươi lăm tệ một người.

Thậm chí vào sinh nhật hai mươi tám tuổi của tôi.

Anh ta mua nhẫn kim cương cho Kỷ Điềm, đưa cô ta đến nhà hàng Tây hơn vạn tệ một người.

Lại nói với tôi rằng phải tăng ca, không về kịp.

Câu nói cũ quả nhiên không sai.

Tiền ở đâu, yêu ở đó.

2

Khi Từ Châu về nhà, tôi đang sấy tóc.

Anh ta cầm chiếc bánh kem nhỏ, thắp nến, dâng như báu vật trước mặt tôi.

“Bảo bối, vẫn chưa qua mười hai giờ, mau ước đi.”

Tôi nhận ra chiếc bánh chỉ bằng bàn tay đó mua ở tiệm bánh đối diện khu nhà.

Giá gốc mười tám, bánh để qua đêm giảm còn mười hai.

Những quả dâu nhỏ trang trí trên lớp kem đã nhăn nheo.

Tôi thổi nhẹ một cái, nến lập tức tắt.

Từ Châu thấy vậy, ánh mắt dịu lại, múc một thìa bánh đưa đến bên miệng tôi.

Tôi nghiêng đầu, nói đã đ.á.n.h răng rồikhông muốn ăn.

Anh ta khựng lạinhìn tôi một lúc, đặt bánh xuống bàn.

“Lỡ sinh nhật của em là anh sai, nhưng dự án gấp, anh không đi được, nên mới dùng phiếu đến trễ.”

Công việc là cái cớ Từ Châu dùng nhiều nhất, lần nào tôi cũng tin.

Lần này tôi không giống trước kia, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ cho qua.

Tôi nhìn anh tanói thẳng:

“Phiếu đến trễ của anh dùng hết rồi.”

Người đàn ông sững sờ.

“Hả?”

Tôi bình thản nói:

“Mùng bốn tháng này đi xem phim, anh nói khách hàng  việc không tới được, dùng một phiếu; mùng mười đi ăn ở nhà anh, cả bàn đợi anh một tiếng rưỡi anh mới đến, anh dùng một phiếu; ngày mười lăm xem phim, anh nói xe hỏng không đến được, dùng nốt phiếu cuối cùng.”

“Phiếu của anh, nửa đầu tháng đã dùng xong rồi.”

Từ Châu bận, tôi cũng bận.

Để giữ gìn tình cảm, chúng tôi hẹn mỗi tháng hẹn hò bốn lần.

Nhưng anh ta luôn đến muộn.

Sau đó mới bày ra cái gọi là phiếu đến trễ.

Vượt quá số lần thì phải đáp ứng một yêu cầu của người đúng giờ.

Mỗi tháng ba phiếu, Từ Châu lúc nào cũng là người dùng hết nhanh nhất.

Việc tôi đột nhiên lật lại chuyện cũ khiến anh ta im lặng.

Một lúc sauanh ta lại như không  chuyện gì, choàng tay qua vai tôi.

“Anh bận thêm chút nữa, sau này nghỉ cưới sẽ dài thêm một phút.”

“Em không phải thích Hawaii nhất sao, trăng mật mình đi đó nhé?”

Nghe những lời quan tâm này.

Tôi thật lòng thấy Từ Châu diễn quá giỏi.

Dù nói dối, anh ta vẫn ung dung tự tại, giọng nói dịu dàng như gió.

Tôi nhớ lại năm tốt nghiệp thạc sĩ, thuê nhà bên ngoài chuẩn bị triển lãm thiết kế.

Hàng xóm nam thấy tôi ở một mình, nửa đêm quấy rối.

Trong khoảng thời gian chờ cảnh sát.

Tôi đứng sau cánh cửa, một mình đối mặt với cơn giận dữ và đe dọa của một người đàn ông trưởng thành.

Người đầu tiên tôi nghĩ tới là gọi cho Từ Châu để tìm sự an ủi.

Khi đó anh ta cũng dùng giọng nói dịu dàng như thế để xoa dịu nỗi sợ của tôi.

Nhưng bây giờ tôi nhớ rất rõ.

Hôm đó tôi liên tục nói với điện thoại rằng mình sợ hãi thế nào.

Từ Châu từ đầu đến cuối chỉ đáp vài tiếng vô nghĩa.

Giống hệt như lúc nàyanh ta thuần thục qua loa với tôi.

Mà lại quên mất.

Người thích Hawaii từ trước tới nay chưa bao giờ là tôi, mà là Kỷ Điềm.

Tôi bị dị ứng tia cực tím, ghét nhất những nơi nắng gắt.

Còn Kỷ Điềm thì khác, cả tủ của cô ta toàn bikini màu sắc sặc sỡ.

Nghĩ kỹ lại, thật ra mọi thứ đã sớm  dấu hiệu, chỉ là tôi không nhận ra.

Kỷ Điềm thuận miệng nói Hawaii đẹpanh ta ghi nhớ trong lòng.

Còn những ngọn núi tuyết tôi thường nhắc tới, anh ta quay đầu liền quên.

Việc anh ta không yêu tôi, lúc này khắc rõ ràng trong tim tôi.

Tôi tắt máy sấy tóc.

Luồng gió nóng cuối cùng, chính xác thổi bay chút lưu luyến còn sót lại nơi tim.

Tôi đứng dậy đi về phòng phụ, Từ Châu theo sau.

Khi áp sát anh tatôi ngửi thấy mùi hương ngọt ngấy trên người anh.

Tôi nghiêng đầu ho khẽ hai tiếng, đẩy anh ra ngoài cửa.

Tôi hơi cảm, thời gian này mình ngủ riêng nhé.”

Từ Châu vừa mở miệng định nóitôi dứt khoát đẩy anh ra ngoài.

“Cạch” một tiếng, cửa đóng lại.

3

Tôi và Từ Châu yêu nhau nhiều năm, bạn chung vô số.

Đêm trước vắng mặt sinh nhật, ngủ riêng.

Ngày hôm sau đã  bạn bè khuyên nhủ, mong chúng tôi làm hòa.

Ban đầu tôi không hiểu, mở vòng bạn bè ra mới biết.

Từ Châu hai giờ sáng đăng ảnh ngồi canh trước cửa phòng phụ.

Dòng chữ chỉ vỏn vẹn một câu:

【Chọc giận vợ rồiphải làm sao đây?】

Quá khứ như từng tờ giấy bay lượn, ghép thành ký ức dài dằng dặc.

Từ Châu là bạn trai hiếu thuận kiểu mẫu trong giới bạn bè.

Tôi ốm nhẹ, anh ta cuống cuồng gọi cho bác sĩ quen hỏi đủ thứ, ai cũng nói anh ta cưng vợ.

Tôi thích một con b.úp bê phiên bản giới hạn, anh ta nhờ vả khắp nơi hỏi giúp, cuối cùng chẳng mua được gì, nhưng ai cũng thấy được sự “cố gắng” của anh ta.

Tôi nói muốn ăn cà tím băm kiểu Tứ Xuyên, anh ta liền tranh thủ làmlàm hỏng mười lần liền, cuối cùng tôi cũng không được ăn một miếng.

Hôm đó anh ta đăng hết mấy món hỏng lên vòng bạn bè, tự giễu không  năng khiếu, đổi lại là vô số lời khen.

Giờ phút nàyanh ta “thành khẩn” nhận sai trên vòng bạn bè.

Bạn bè lại ai nấy đều đứng về phía anh ta, khuyên tôi rộng lượng, đừng tính toán.

Tôi thậm chí còn nghĩ tới.

Nếu lúc này nói chia tay.

Có lẽ tôi sẽ trở thành cô bạn gái làm quá trong miệng bạn bè.

Còn Từ Châu, vẫn là người bạn trai tốt vô tội.

Gỡ bỏ lớp kính lọc mang tên tình yêu.

Tôi mới nhận ra, Từ Châu cũng chẳng khác gì những người đàn ông khác.

Thậm chí còn đê tiện hơn.

Bài đăng hôm qua lại  cập nhật mới.

【Hôm qua bạn thân một mình đón sinh nhật, giận dỗi với kẻ si tình.】

【Hôm nay hẹn ăn cơm, tôi sẽ thay họ giải quyết hiểu lầm này.】

【Mọi người đừng nói tôi nữa, tôi rõ ràng là người mong họ tốt nhất mà, hừ.】

Những lời trà xanh của Kỷ Điềm lại chọc giận cộng đồng mạng.

Bị tức đến phát điên, dân mạng thi nhau mắng c.h.ử.i.

Nhưng Kỷ Điềm không hề nghĩ mình sai.

Lời nói của người bình thường không thể chạm tới điểm đau của cô ta.

Rất nhanh, Kỷ Điềm nhắn tin cho tôinói muốn mời tôi và Từ Châu ăn cơm.

Tôi trả lời một chữ “được”.

Sau đó bình tĩnh lưu lại từng câu chữ gây sốc và từng tấm hình Kỷ Điềm đăng trong bài viết.

Khi đến nhà hàng đã hẹn.

Từ Châu đang nửa quỳ, lau nước trái cây dính trên giày cao gót của Kỷ Điềm.

Thấy tôianh ta vội đứng dậy.

Kỷ Điềm mở miệng giải thích trước:

“Lúc nãy nước trái cây đổ ramình mặc váy không tiện ngồi xuống, nên mới nhờ Từ Châu giúp, Nguyệt Nguyệt đừng hiểu lầm nhé.”

Tôi kéo ghế, ngồi đối diện Kỷ Điềm, mỉm cười.

“Chỉ lau giày thôi mà,  gì đâu mà hiểu lầm.”

“Hơn nữa hai người quen nhau cũng lâu rồi, nếu  gì thì đã sớm  rồi.”

“Từ Châu, anh nói xem  đúng không?”

Sắc mặt Từ Châu cứng lạingồi xuống bên cạnh tôi, gật đầu.

Kỷ Điềm siết c.h.ặ.t t.a.y, giả vờ không vui liếc Từ Châu một cái.

“Nguyệt Nguyệt à, đàn ông không thể chiều quá đâu.”

“Hôm nay bữa cơm này, một là để Từ Châu xin lỗi cậu, hai là tôi muốn nói với cậu một tin vui.”

Tôi giành được giải nhất cuộc thi MR, giờ đã chắc suất trở thành người của MR rồi, cùng công ty với Từ Châu đó.”

“Thật mong cậu cũng sớm vào đượcvậy ba chúng ta lại giống hồi cấp ba, làm gì cũng ở bên nhau.”

Kỷ Điềm chắp hai tay chống cằm, trên mặt đầy vẻ mong chờ.

Cô ta giả vờ tò mò nghiêng đầu.

“Từ Châu nói cậu cũng tham gia cuộc thi này, kết quả thế nào rồi?”

Tôi lắc đầu.

“Không được như ý.”

Thực tế.

Ba ngày trước tôi đã nhận được email bị loại của công ty MR.

Tôi làm ở công ty đầu ngành ba năm, cũng  chút danh tiếng.

Chỉ thiếu bước cuối là thăng chức tăng lương.

Đúng lúc đó, Từ Châu cầu hôn tôi.

Anh ta nói đã trả tiền đặt cọc mua nhà mới, chỉ chờ một nữ chủ nhân.

Tôi suy nghĩ nhiều lần, quyết định kết thúc yêu xa, chọn anh ta.