Chương 4

Cập nhật lúc: 03-05-2026
Lượt xem: 0

Những ngày sau đó, tôi dành thời gian để quan sát.

Quan sát Trần Hạo, quan sát mẹ chồng, quan sát cái nơi  tôi từng gọi là “nhà”.

Tôi phát hiện ra rất nhiều điều  trước đây chưa từng để ý.

Ví dụ như, mỗi tháng mẹ chồng lén chuyển hai nghìn từ năm nghìn tiền sinh hoạt tôi đưa cho, sang tài khoản của em chồng.

Ví dụ như, trong điện thoại của Trần Hạo, ngoài app hẹn hò, còn có những tin nhắn mập mờ với một cô gái.

Ví dụ như, mẹ tôi mấy ngày nay gọi điện liên tục, mỗi lần đều hỏi: “Con hỏi rõ chuyện bảo hiểm chưa?”

Tôi ghi nhớ hết.

 tôi đang đợi.

Đợi một thời điểm thích hợp.

Hôm đó, bạn thân Tiểu Chu hẹn tôi ra quán cà phê.

“Cậu thật sự không sao chứ?”  ấy nhìn tôi, đầy lo lắng.

“Mình không sao.”

“Bệnh viện nói…”

“Bệnh viện nhầm.” Tôi uống một ngụm cà phê. “Lấy nhầm báo cáo. Người có vấn đề không phải mình.”

Tiểu Chu chết lặng.

“Vậy tức  cậu…”

“Mình không bị bệnh.”

“Vậy thì tốt quá rồi!” Cô ấy ôm chầm lấy tôi. “Sao không nói sớm? Mấy ngày nay mình lo phát điên lên!”

“Mình không muốn để ai biết.”

Tiểu Chu buông tôi ra, nhìn tôi đầy khó hiểu. “Sao lại thế?”

Tôi kể cho  ấy nghe tất cả những  đã xảy ra mấy ngày qua.

Chuyện Trần Hạo hỏi nhà, chuyện mẹ chồng giục làm rõ tài sản, chuyện mẹ ruột hỏi tiền bảo hiểm.

Nghe xong, mặt Tiểu Chu sa sầm.

“Bọn họ… sao có thể đối xử với cậu như vậy?”

“Vì họ tưởng mình sắp chết.” Tôi nói. “Chỉ khi họ tưởng cậu sắp chết, họ mới để lộ bản chất thật.”

“Vậy giờ cậu tính sao?”

“Tiếp tục diễn.” Tôi nhìn cô ấy. “Mình muốn biết, họ còn có thể làm ra chuyện gì nữa.”

Tiểu Chu im lặng một lúc.

“Vãn Vãn, mình ủng hộ cậu.” Cô ấy nói. “Nhưng nhất định phải bảo vệ bản thân.”

“Mình biết rồi.”

“Cần giúp gì, cứ nói với mình.”

“Ừ.”

Tôi trở về nhà thì thấy trong phòng khách có thêm hai người.

Trần Hạo  mẹ chồng ngồi trên sofa, đối diện là một cô gái trẻ xa lạ.

“Vãn Vãn, em về rồi à.” Trần Hạo đứng lên, gương mặt hơi lúng túng.

“Đây là…?” Tôi nhìn  gái.

“À, à… là em họ của nó.” Mẹ chồng vội nói. “Từ quê mới lên, đang tìm việc ở thành phố.”

Tôi nhìn cô “em họ” đó.

Tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, khá xinh, nụ cười trên mặt có phần gượng gạo.

“Chào chị.” Cô ta đứng dậy. “Em tên Tiểu Lôi.”

“Chào em.” Tôi gật đầu. “Sao mẹ không báo trước là có họ hàng đến?”

“Quyết định đột xuất thôi.” Mẹ chồng nói. “Nó tìm việc mãi chưa được, nên tạm ở đây vài hôm.”

Tôi nhìn biểu cảm của ba người họ.

Ánh mắt mẹ chồng lảng tránh.

Trần Hạo thì không dám nhìn tôi.

Còn “em họ” thì đang lén lút đánh giá tôi từ đầu đến chân.

Hừ.

Em họ?

Tôi biết thừa, “em họ” này tám phần là người mẹ chồng tìm để mai mối cho Trần Hạo.

Họ thậm chí còn không đợi tôi chết xong đã đưa người về nhà.

Tôi không vạch trần.

“Nhà có phòng khách.” Tôi nói. “Em ở đó đi.”

“Cảm ơn chị dâu.” Tiểu Lôi mỉm cười.

Tôi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Đứng bên cửa sổ, nhìn bầu trời bên ngoài.

Tôi tưởng tôi đã hết hy vọng vào họ rồi.

Nhưng giờ tim tôi vẫn đau một chút.

Tôi còn sống mà.

Họ thậm chí không buồn chờ thêm.

6.

Mấy ngày sau đó, “em họ” Tiểu Lôi dọn đến ở hẳn trong nhà.

Tôi quan sát từng hành động của  ta.

 ta giúp mẹ chồng làm việc nhà, rót nước đưa trà cho Trần Hạo, bữa ăn thì gắp thức ăn vào bát anh ta.

Tôi giống như người vô hình.

Mẹ chồng càng lúc càng ít nói với tôi, lại càng nhiệt tình với Tiểu Lôi.

“Thịt kho tàu Tiểu Lôi nấu ngon quá!”

“Tiểu Lôi khéo tay thế này, sau này chắc chắn lấy được nhà chồng tốt.”

“Tiểu Lôi, cháu cũng lớn tuổi rồi nhỉ, có người yêu chưa?”

Tôi ngồi bên cạnh, lặng lẽ ăn cơm.

Trần Hạo thỉnh thoảng liếc nhìn tôi, ánh mắt có chút áy náy.

Nhưng chỉ một chút thôi.

Phần lớn thời gian, ánh mắt anh ta dừng lại trên người Tiểu Lôi.

Một đêm nọ, tôi dậy đi vệ sinh, đi ngang qua phòng khách.

Đèn phòng khách đã tắt, nhưng tôi nghe thấy tiếng động.

Là Trần Hạo và Tiểu Lôi.“Hạo ca, chị dâu… chị ấy thật sự…”“Bác sĩ nói, nhiều nhất là ba tháng.”“Vậy… vậy chúng ta…”

“Đợi thêm chút nữa.” Giọng Trần Hạo hạ rất thấp. “Đợi  ấy… đợi cô ấy đi rồi, anh sẽ cưới em.”“Thật không?”“Thật. Mẹ anh cũng đã đồng ý rồi.”

Tôi đứng trong bóng tối, nghe hết tất cả.

Thì ra  vậy.

Thì ra Tiểu Lôi không phải “em họ”  cả, mà là “người kế nhiệm” mà mẹ chồng đã sớm chọn sẵn cho anh ta.

Thì ra họ đã sớm tính toán, đợi tôi chết rồi sẽ sắp xếp mọi thứ ra sao.

Tôi quay về phòng ngủ, nằm trên giường, mở mắt nhìn trần nhà.

Không khóc.Tôi cứ tưởng mình sẽ khóc.Nhưng không.

Tôi chỉ đang nghĩ, vở kịch này, đến lúc phải khép lại rồi.

Hôm sau, tôi gọi cho Tiểu Chu.“Chu Chu, giúp mình một việc.”“Việc gì?”“Giúp mình hẹn một luật sư.”

7.

Sự thúc ép của mẹ chồng ngày càng  ràng.

“Vãn Vãn à,” hôm đó bà vừa nhặt rau trong bếp vừa nói, “con có từng nghĩ đến việc lập di chúc chưa?”

Tôi đang rửa bát.“Di chúc gì ạ?”

“Thì là… sau khi con đi rồi, nhà cửa, tiền tiết kiệm, phân chia thế nào.”

Giọng bà rất tự nhiên, như đang nói chuyện thời tiết hôm nay.“mẹ có đề nghị gì không?”

“Mẹ thì có đề nghị gì đâu.” Bà cười cười. “Nhưng con cũng biết đấy, tiền đặt cọc căn nhà này, phần lớn là Hạo Hạo bỏ ra…”“Con bỏ hai mươi vạn.”

“À, đó là tiền bỏ ra sau khi cưới mà, tính là tài sản chung…”“Nhưng giấy tờ nhà chỉ đứng tên Trần Hạo.”

Tôi lau tay, quay người nhìn bà.

Sắc mặt bà cứng lại.“Cái đó… lúc đó là  vay ngân hàng cho tiện…”“Vay ngân hàng không liên quan đến tên trên sổ đỏ.”

Tôi nói.

“Khi đó mẹ bảo, viết một người cho gọn, sau này thêm tên cũng được. Năm năm rồi, chưa từng thêm.”“Vãn Vãn, con nói vậy  có ý gì?”“Không có ý gì.”Tôi bước ra khỏi bếp.

“Chỉ là nhắc mẹ nhớ, hai mươi vạn con bỏ ra, con vẫn nhớ rõ.”

Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.“Con bé này…”“mẹ,  một chuyện con muốn nói.”

Tôi dừng bước, quay người lại.“Chuyện gì?”

“Nhân lúc con còn sống,” tôi nhìn bà, “mẹ có phải đang muốn con và Trần Hạo làm thủ tục ly hôn trước không?”

Mẹ chồng sững sờ.“Con… con sao lại biết…”“Con đoán.”

Mặt bà đỏ bừng, rất lâu không nói được lời nào.“Con sắp chết rồi,” tôi nói, “mẹ còn sợ gì? Sợ con bám không chịu đi sao?”“Mẹ không có!”“mẹ có.”

Tôi mỉm cười.

“Từ ngày con bước chân vào nhà này, mẹ chưa từng thật sự chấp nhận con. Năm năm nay, mỗi tháng con đưa năm nghìn tiền sinh hoạt, mẹ lén chuyển hai nghìn cho em chồng, mẹ tưởng con không biết sao?”

Mặt  tái mét.“Con… chuyện đó là…”“Là gì?” tôi nhìn bà.“mẹ yên tâm, con không tính toán đâu. Dù sao con cũng sắp chết rồi, có tính toán cũng chẳng để làm gì.”

Tôi quay người vào phòng ngủ.

Ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi nghe thấy mẹ chồng gọi điện ngoài phòng khách.

“Hạo Hạo, con mau về đi, nó… nó hình như biết rồi…”Hừ.Biết cái gì?

Biết các người sau lưng tính toán tôi? Biết “em họ” kia thực ra là con dâu mới mà các người chọn sẵn?

Tôi biết hết.Nhưng tôi không vạch trần.

Bởi  vở kịch hay nhất, còn ở phía sau.

Tối đó, Trần Hạo về nhà.Sắc mặt anh rất nghiêm trọng.

“Vãn Vãn, em nói  với mẹ anh vậy? Bà ấy khóc suốt cả buổi chiều.”

“Em nói sự thật.”“Sự thật gì?”“Em nói, các người muốn em sớm làm thủ tục ly hôn, đúng không?”

Anh sững người.“Mẹ anh chỉ là… chỉ là lo lắng…”

“Lo lắng cái gì? Lo em chết rồi, nhà sẽ rơi vào tay người ngoài?”

Tôi nhìn anh.

“Trần Hạo, anh yên tâm. Em không phải loại người đó. Em chết rồi, nhà là của anh, em sẽ không để mẹ em tới tranh giành.”

Sắc mặt anh dịu đi đôi chút.“Vãn Vãn, anh không có ý đó…”“Anh có.”

Tôi cắt lời anh.

“Anh có ý đó. Mẹ anh cũng vậy.”“Vãn Vãn…”“Nhưng em không trách các người.”

Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt anh.“Nhân tính mà, ai chẳng nghĩ cho mình trước.”

Anh há miệng, không biết nói gì.“Em chỉ  một yêu cầu.”

Tôi nói.“Ba tháng này, để em yên tĩnh  đi. Đừng để Tiểu Lôi xuất hiện trước mặt em nữa.”

Mặt anh đỏ bừng.“Cô ấy… cô ấy chỉ là em họ của anh…”“Anh nghĩ em là đồ ngốc sao?”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Em đã nghe hết rồi. Những lời anh và cô ta nói trong phòng khách, em đều nghe thấy.”

Mặt anh tái nhợt.“Vãn Vãn, anh…”“Anh muốn chốt chuyện với cô ta trước khi em chết, em không cản.”

Tôi nói.

“Nhưng xin cho em một chút tôn nghiêm. Đợi em đi rồi, các người muốn làm  thì làm.”

Anh đứng đó rất lâu, không nói gì.Cuối cùng, anh gật đầu.“Được.”

Tôi quay về phòng ngủ, đóng cửa lại.Ngoài cửa sổ, trăng tròn và sáng.

Tôi nhìn vầng trăng ấy, bỗng thấy muốn cười.Tôn nghiêm ư?

Tôi còn tôn nghiêm gì nữa?Trong mắt họ, tôi chỉ là một khoản nợ chờ thanh toán.

Lúc sống thì còn giá trị, chết rồi còn để lại chút tài sản.

May mà tôi chưa chết.May  tôi vẫn còn cơ hội.

Nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa.

Đợi đến ngày mẹ tôi dẫn theo em trai đến “chia thừa kế”, cũng là lúc vở kịch này hạ màn.

8.

Cuối cùng, mẹ tôi cũng đến.

Không phải chỉ mình bà, bà còn dẫn theo em trai tôi.

“Vãn Vãn,” mẹ vừa bước vào đã nắm chặt tay tôi, “sao con gầy đi nhiều thế này?”

“Không sao đâu, bình thường thôi.”

“Con bé này, bệnh rồi mà chẳng biết tự chăm sóc mình…” Bà lau nước mắt. “Mẹ đến rồi, mẹ chăm con.”

Tôi nhìn bà.Rồi nhìn sang em trai đứng phía sau bà.

Em trai tôi hai mươi tám tuổi, không có việc làm, không có người yêu, ngày ngày ở nhà chơi game.

Mẹ tôi nuôi nó thành một kẻ vô dụng, nhưng trong mắt bà, nó vẫn là báu vật của gia đình.