Chương 2
Lần gần nhất tôi gặp anh là hôm kia.
Cả người đàn ông toát ra vẻ mệt mỏi, ôm tôi với vẻ tủi thân, cái đầu đầy tóc mềm mại dụi dụi vào cổ tôi.
Giống như một con ch.ó sói con đang cầu xin chủ nhân thương yêu, nói rằng công ty sắp niêm yết, gần đây anh không có thời gian ở bên tôi và con.
Anh làm nũng, đòi tôi hôn một cái mới chịu nguôi ngoai nỗi buồn vì không có tôi bên cạnh suốt thời gian qua.
Nghĩ đến vậy, tim tôi lại mềm ra, dịu dàng dặn dò: “Được, anh cũng phải nhớ nghỉ ngơi, sức khỏe là quan trọng nhất.”
Bên kia liền bật cười, qua điện thoại vang lên một tiếng “chụt” rõ ràng như một nụ hôn: “Được! Tất cả nghe theo vợ yêu của anh! Tối qua trong buổi tiệc từ thiện, anh đã đấu giá được ‘Đôi cánh thiên sứ’ cho em rồi, tối nay về anh sẽ mang về cho em nhé!”
Mặt tôi đỏ lên, niềm vui tràn ngập trong lòng.
“Đôi cánh thiên sứ” là tác phẩm của vị nghệ nhân mà tôi yêu thích nhất.
Đó cũng là tác phẩm duy nhất trong loạt “Tự Do” được đưa ra đấu giá công khai.
Tôi từng ngẩn ngơ nhìn sợi dây chuyền ấy trên tạp chí suốt một thời gian dài.
Cuối cùng là anh chú ý thấy, bật cười rồi bế tôi ngồi lên đùi, nói nếu tôi dỗ anh vui, anh sẽ mang nó về cho tôi.
Vì món đó, tôi thật sự đã dỗ dành anh rất lâu.
Cuối cùng, lưỡi tôi tê rát, môi sưng đỏ, chân cũng mềm nhũn đến mức không thể đứng dậy được.
Anh mới khàn giọng cúi xuống, bế tôi lên đặt lại trên đùi, nói: “Ngôn Ngôn ngốc, sợi dây chuyền này ngoài em ra, không ai xứng đáng đeo cả.”
Nhưng sợi dây chuyền đó cuối cùng cũng không được đeo lên cổ tôi.
Khi tôi cầm kết quả khám thai trong tay, hạnh phúc nhìn đứa bé trong bụng đã có tay có chân, thì người đàn ông từng nói bận rộn cần tôi an ủi ấy, lại đang ôm một cô gái đang khóc trong phòng khám phụ khoa bên cạnh.
“Do sinh hoạt vợ chồng quá độ khiến hoàng thể bị vỡ, không có gì nghiêm trọng, chỉ cần chú ý tần suất, giữ gìn vệ sinh, thời gian tới tạm thời không nên quan hệ.”
Giọng cô gái đau đớn nghẹn ngào không dứt, nép trong lòng Giang Tự nũng nịu.
Giang Tự nắm lấy tay cô ta, dịu dàng hôn lên trán, vừa hôn vừa khẽ dỗ dành.
Tính anh ta thật ra chẳng tốt đẹp gì.
Sinh ra trong hào môn, từ khi có ý thức đã được người ta nâng niu trên mây, từ nhỏ đã kiêu ngạo, ngông cuồng.
Chỉ cần có chút không vừa ý liền nổi giận, ai đắc tội với anh ta đều bị trả đũa đến cùng.
Đôi mắt đào hoa ấy ngoài kiêu căng thì chỉ còn lại sự ác ý, đừng nói là dỗ người, ngay cả nói chuyện tử tế cũng chẳng biết.
Chỉ có khi đối mặt với tôi, đôi mắt đó mới chứa đầy dịu dàng.
Vậy mà bây giờ, anh ta cũng học được cách dịu dàng như thế để dỗ dành một cô gái khác rồi.
Tôi đứng ở cửa, tờ phiếu khám trong tay bị tôi bóp đến nhàu nát mà còn chẳng hay biết.
Giang Tự nói đúng, tôi nhút nhát, khô khan.
Đến khi thấy chồng mình ngoại tình, tôi cũng chỉ biết theo phản xạ mà trốn đi, không dám đối diện trực tiếp.
Tôi đang nghĩ gì nhỉ?
À, tôi đang nghĩ Giang Tự biết hôm nay tôi đến khám thai chứ?
Giang Tự biết tôi luôn đặt lịch ở bệnh viện tư này chứ?
Vậy mà anh ta vẫn dẫn cô ta đến đây, chẳng sợ bị tôi bắt gặp sao?
Hay là… anh ta cố ý?
Cố ý để tôi nhìn thấy anh ta có người khác, không muốn tốn thêm lời, chỉ muốn tôi chủ động nhường chỗ?
Ánh mắt tôi quét qua thân thể hai người đang dính chặt lấy nhau.
Cuối cùng, dừng lại ở nơi cổ cô gái ấy.
Đó là sợi dây chuyền mà tôi đã ngắm đi ngắm lại vô số lần trên tạp chí.
Thì ra… anh ta cũng tặng cho cô ta rồi.
03
Hôm đó, tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Chỉ biết rằng tôi đã bị ướt mưa, điện thoại trong túi cứ reo lên rồi lại tắt.
Mãi đến khi về đến nhà, tôi mới nghe máy.
Giọng Giang Tự nghe có vẻ rất gấp: “Vợ à! Em đi đâu rồi? Trợ lý Trần nói sau khi ra ngoài thì không thấy em nữa, em đang ở đâu, nói địa chỉ cho anh, anh đến đón em!”
Tôi tê dại và bình tĩnh đáp lại: “Em về nhà rồi.”
Anh ta ở đầu dây bên kia còn lải nhải nói gì đó, nhưng tai tôi ù đi, không nghe rõ.
Đợi anh ta cúp máy, tôi mới vào phòng thay quần áo.
Lúc ấy mới chợt nhận ra mình lạnh quá, lạnh đến mức dù máy điều hòa bật 30 độ, dù tôi co người lại trên ghế sofa, trùm kín trong chăn lông, vẫn nghe thấy tiếng răng mình va vào nhau cầm cập.
Cho đến khi thời gian từng phút từng giây trôi qua, màn đêm buông xuống, vạn vật chìm trong tĩnh mịch, cánh cửa dẫn vào nhà vẫn không hề mở ra.
Bất chợt, tôi như phát điên, hất đổ bàn trà, lọ hoa thủy tinh vỡ tan, những bông hồng còn đọng nước rơi vãi đầy sàn.
Tôi người nhút nhát, trầm lặng ngay cả khi nổi giận cũng phải chắc chắn rằng người làm sai sẽ không quay lại, mới dám xả hết nỗi phẫn uất trong lòng.
Tôi đập phá hết mọi thứ có thể trong phòng khách, đến khi kiệt sức ngồi sụp xuống đất mới nhận ra thì ra tôi không phải lạnh, mà là trái tim tôi đang khóc, đang gào thét, rách nát đến tàn nhẫn.
Đầu óc choáng váng, tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu, rốt cuộc tôi đã sai ở đâu, tại sao người từng yêu tôi đến vậy, lại có thể phản bội tôi, ngoại tình trong lúc tôi mang thai, mà giáng cho tôi một đòn chí mạng như thế.
Sau đó, suốt một tháng trời, tôi rơi vào vòng xoáy tự dằn vặt vô tận.
Tôi bắt đầu để ý đến cái bụng đã trở nên lỏng lẻo, đến gương mặt tiều tụy vì mang thai.
Đã có lúc tôi nghĩ rằng mình là người tồi tệ và vô dụng nhất trên đời này!
Dù vậy, tôi vẫn theo bản năng mà che giấu tất cả, cố coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Tôi không dám đem chuyện này nói thẳng ra ngoài ánh sáng.
Năm mười bảy tuổi, tôi mất hết người thân. Tám năm sau đó, Giang Tự đã thay thế vị trí của gia đình, trong cuộc đời tôi chỉ còn lại mình anh.
Tôi sợ rằng, đến cuối cùng, ngay cả anh cũng sẽ biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Nhưng cho dù có trốn tránh thế nào, tôi vẫn theo bản năng tìm kiếm dấu vết, để rồi chính xác nhận ra mỗi khi anh vừa rời khỏi người phụ nữ kia.
Mùi nước hoa ngọt gắt còn vương trên người anh khi anh ôm tôi, vết son đỏ đôi khi xuất hiện trên áo sơ mi trắng trong giỏ đồ giặt, và sợi tóc xoăn màu nâu không thuộc về tôi nằm trên ghế phụ.
Vô số nghi ngờ trong lòng, cùng những chi tiết mà trước đây tôi từng bỏ qua, tất cả như những ngọn núi, từng chút một bào mòn lý trí của tôi, khiến tôi dần sụp đổ.
Bề ngoài tôi vẫn tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng, từng đợt sóng dữ dội như sóng thần gầm cuộn, từng đợt từng đợt dữ tợn va đập vào trái tim tôi.
Cho đến khi trái tim ấy, như bức tường cũ kỹ qua năm tháng, từng mảng từng mảng nứt ra, rồi rơi rụng, để lộ bên trong là những vết tích hoen ố, mục rữa, đầy mùi hôi thối.
04
Lúc này, đứng bên ngoài phòng bao, tôi mới cảm thấy cái đầu mụ mị suốt một tháng qua dần dần tỉnh táo lại.
Bên trong vẫn còn ồn ào cười nói, nhưng tôi đã chẳng còn chút hứng thú nào để bước vào nữa.
“Anh Tự đúng là người chiến thắng trong cuộc sống! Vợ hiền con ngoan, tình nhân xinh đẹp!”
“Nghe nói chị dâu hồi đó cũng là hoa khôi trường, nổi tiếng là đóa hoa cao lãnh của trường, lại còn học cùng trường với em gái nhỏ nữa cơ!”
Một giọng nữ lanh lảnh vang lên:
“Thật sao thật sao, A Tự, vợ anh là sư tỷ của em à? Anh không phải từng nói cô ấy rất đáng thương sao? Cha mẹ mất sớm, mẹ mất khi còn mang thai, cha dượng lại thích đ.á.n.h người, em còn tưởng cô ấy là một bà vợ già xấu xí chứ!”
Giọng cô ta vừa làm nũng vừa dỗi hờn: “Anh sớm nói vợ anh xinh như vậy đi chứ, tối qua trên giường em còn hỏi anh giữa em và vợ anh ai đẹp hơn, ngượng c.h.ế.t mất!”
“Không phải đâu, em gái à, chọn người thứ ba thì đừng chọn người đẹp, người ta cần gì ở em chứ?”
“Đúng rồi, hơn nữa ai nói gia cảnh kém thì người đó xấu đâu, nhà em cũng có hơn gì đâu, nhìn dáng dấp của anh Tự là biết vợ anh ấy chắc chắn là mỹ nhân rồi, nghĩ bằng ngón chân cũng hiểu mà.”
Vài tiếng trêu chọc ép cô gái nhỏ khóc thút thít, Giang Tự vừa cười vừa đứng ra hòa giải:
“Được rồi, trêu con bé làm gì?”
“Nó còn nhỏ, đơn thuần, dễ thương, đừng bắt nạt nó.”
“Còn về Ôn Ngôn”
Giọng nói ban đầu vẫn còn mang ý cười của Giang Tự, bỗng trở nên mơ hồ, khó hiểu.
“Cô ta đúng là tốt, dịu dàng, xinh đẹp, nhưng cứ nghĩ đến việc năm đó vì cưới cô ta mà tôi phải rời khỏi gia tộc, tự mình khởi nghiệp, chịu bao nhiêu cực khổ, tôi liền thấy mình thật ngu ngốc!”
“Giờ nhìn lại, cô ta cũng chỉ đến thế thôi! Cái gì mà đóa hoa cao lãnh chứ, chẳng qua là nhát gan, không thích giao tiếp, tính cách khô khan, nhàm chán đến cực điểm.”
“Hồi đó sao tôi lại nhất định phải lấy cô ta nhỉ?”
Câu cuối cùng anh ta nói với giọng hơi cao, dường như chính anh ta cũng không biết đáp án là gì.
Còn tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Quá khứ từng như cơn ác mộng đối với tôi, giờ đây đã bị Giang Tự kể cho tình nhân của anh ta, thậm chí là cho nhiều người khác biết.
Anh ta cùng họ thản nhiên m.ổ x.ẻ con người tôi và gia đình tôi, đem m.á.u thịt và nỗi đau của tôi phơi bày ra trước mặt mọi người.
Biến nỗi thống khổ của tôi thành trò tiêu khiển cho họ lúc nhàn rỗi.
Và suốt một tháng qua, tôi không sao hiểu nổi vì sao Giang Tự lại ngoại tình giờ thì đáp án đã nằm trong chính miệng anh ta!
Khiến cho tất cả những dằn vặt tự trách của tôi suốt tháng qua trở nên nực cười đến đáng thương.
Cha của Giang Tự cũng từng ngoại tình khi mẹ anh ta đang mang thai.
Đến khi mẹ anh ta phát hiện, đứa con riêng đã gần mười tuổi, gần bằng tuổi Giang Tự.
Từ khi ấy, tinh thần mẹ anh ta đã không còn ổn định.
Sau nhiều năm đau khổ giày vò, cuối cùng bà đã nhảy xuống từ tầng thượng.
Cha anh ta sau khi mẹ mất không bao lâu, liền đưa nhân tình và đứa con riêng về nhà.
Kể từ đó, Giang Tự dọn ra ngoài sống, và không bao giờ quay lại nữa.
Lúc đó, Giang Tự mười bảy tuổi, sống ngay nhà bên cạnh tôi.
Vì cú sốc ấy, anh ta trở nên cực kỳ bạo lực, đ.á.n.h nhau gây chuyện là chuyện thường ngày.
Tôi chỉ biết rằng cậu con trai mới chuyển đến sống ở nhà bên cạnh, tuổi tác cũng xấp xỉ tôi, mà cũng giống như tôi đáng thương, chẳng có ai chăm sóc.
Vì thế tôi thường lén để t.h.u.ố.c trị bầm tím, trầy xước trước cửa nhà cậu ấy.
Sau này khi ở bên nhau rồi, tôi mới hiểu rõ hoàn cảnh gia đình của anh, và cả sự khác biệt quá lớn về địa vị giữa chúng tôi.
Cha anh chưa bao giờ thật sự từ bỏ anh. Có lẽ vì chút áy náy quá nhỏ bé đối với người mẹ đã mất của Giang Tự, nên mọi nguồn lực trong nhà đều nghiêng hẳn về phía anh.
Từng có một thời gian vì lý do đó mà tôi rời xa anh, là Giang Tự đã đi tìm tôi, run rẩy ôm lấy tôi, nghẹn ngào nói:
“Ngôn Ngôn, anh có thể không cần gì cả, nhưng chỉ có em là không thể mất được! Đừng rời xa anh, nếu em đi, anh sẽ c.h.ế.t mất. Em là người duy nhất trên thế gian này mà anh còn quan tâm…”
Cuối cùng tôi vẫn mềm lòng.