Chương 7
Tôi không dám chắc.
Anh hơn tôi hai tuổi, độc thân, sự nghiệp vững vàng. Còn tôi — một người phụ nữ từng ly hôn, mang theo hai đứa con nhỏ — loại người không có giá trị trên “thị trường hôn nhân”.
Nếu là người như anh, có hàng nghìn cô gái theo đuổi, thì… tại sao lại là tôi?
May mắn là anh không nán lại quá lâu. Sau vài câu động viên, anh rời đi, để tôi được thở lại trong không khí bình thường.
Tôi làm việc tới gần nửa đêm mới về đến nhà.
Vừa mở cửa, đã thấy Lâm Tự ngồi trong phòng khách, ánh mắt lạnh lùng như đóng băng.
“Cô biết bây giờ là mấy giờ không? Đã là mẹ hai đứa con rồi mà còn lêu lổng đến tận khuya thế này à?”
Tôi nheo mắt nhìn hắn.
Từ sau khi Kiều Từ Từ bị đuổi khỏi nhà, hắn cũng dọn ra ngoài theo. Giờ lại xuất hiện — chắc là cãi nhau, không có chỗ ngủ nên về tạm.
Tôi không khách khí: “Ít ra tôi không ngoại tình, không nói dối, không mang tiếng bán đứng công ty. Đừng lấy tư cách làm cha mà dạy dỗ người khác khi chính mình chẳng xứng làm cha.”
Tôi chưa bao giờ dùng lời nặng nề với hắn như thế.
Lâm Tự gào lên: “Giang Thập Nguyệt! Cô đang muốn làm phản có phải không?!”
Tôi nhếch môi: “Tôi làm gì, mấy giờ về, có quan hệ gì đến anh? Tôi ra ngoài tìm đàn ông cũng là chuyện bình thường thôi!”
Hắn đập mạnh tay xuống bàn: “Mẹ tôi giữ cô lại đây là để làm dâu! Nếu không cô đã sớm bị đuổi khỏi Lâm gia rồi!”
Tôi quay lại, dừng chân trên cầu thang, đáp gọn:
“May mà mẹ anh không vô liêm sỉ giống anh.”
9.
Những ngày sau đó, tôi liên tục nhận được sự giúp đỡ từ Lý Nam Sơ.
Tôi không biết đó là chỉ đạo từ mẹ chồng hay xuất phát từ lòng tốt của riêng anh.
Anh sẽ nhắn tin nhắc tôi: “Cơm căn tin hôm nay không ngon đâu. Cà tím bằm nhạt nhẽo lắm. Cà tím trộn ở chỗ ven đường em thích vẫn ngon hơn nhiều.”
Để tránh người khác dị nghị, anh sẽ đặt món rồi nhờ người giao đến tận tay tôi.
Khi tôi đi khảo sát các cửa hàng của công ty, anh sẽ chủ động gửi tin nhắn liệt kê tính cách của từng quản lý, kèm theo vài mẹo giao tiếp để dễ hòa nhập hơn.
Vào giờ tan tầm, tàu điện ngầm đông nghẹt người, anh sẽ đợi ở một con hẻm gần công ty, sẵn sàng đưa tôi về nhà — không cần hỏi, không cần hẹn.
Tôi xúc động.
Và có phần… cảm động.
Tôi chợt nhận ra, từ lúc bước vào cuộc hôn nhân với Lâm Tự, tôi chưa từng được trải qua những điều nhỏ bé nhưng ngọt ngào thế này — chưa bao giờ.
Tôi từng nói muốn ăn tôm, hắn hứa sẽ mua.
Tối về tay không, hắn lạnh nhạt nói: “Ăn mấy thứ linh tinh không tốt đâu, đừng ăn nữa.”
Tôi đi lấy âu phục hắn đặt trước mà không tìm được cửa hàng, gọi điện hỏi thì bị đáp: “Chuyện cỏn con vậy mà cũng không làm được, cô còn làm được cái gì?”
Khi Đại Bảo ốm, tôi xin hắn chở đi bệnh viện, hắn dứt khoát từ chối: “Cô bắt taxi mà đi. Tôi là tài xế của cô chắc?”
Tôi kể những điều này cho bạn thân.
Cô nàng phấn khích như thể đang theo dõi một bộ phim về “giám đốc bá đạo và vợ nhỏ đáng yêu”.
“Cậu phải đến với anh ấy,” — cô nói — “phải cho Lâm Tự biết thế nào là bị vả mặt!”
Nhưng tôi còn chưa kịp vả mặt Lâm Tự, thì… Kiều Từ Từ và nhà ngoại cô ta đã làm thay tôi rồi.
Họ kéo đến công ty làm um sùm, trước mặt bao người, tát Lâm Tự một cú trời giáng.
Cô ta mang thai bốn tháng, vậy mà đến giờ vẫn chưa có một cái đám cưới ra hồn.
Gia đình cô ta không nhịn được nữa, kéo đến công ty đòi mẹ chồng tôi đưa tiền rước con gái họ vào cửa.
Không ít đồng nghiệp kéo ra xem náo nhiệt.
Lâm Tự vội lao ra kéo Kiều Từ Từ lại: “Không phải mình đã đăng ký kết hôn rồi sao? Em đến gây chuyện cái gì nữa vậy?!”
Mẹ Kiều chỉ thẳng mặt hắn: “Một đồng cũng chưa đưa mà đòi kết hôn? Cậu mơ đẹp quá! Con gái tôi là sinh viên đại học đàng hoàng, là lần đầu kết hôn! Không có 88 vạn tiền sính lễ, đừng mong tôi để yên!”
Dứt lời, bà ngồi phịch xuống đất, ăn vạ ngay giữa sảnh công ty: “Con gái xinh xắn của tôi bị nhà họ Lâm lừa! Mọi người phải cho tôi một công đạo!”
Bà còn ra lệnh cho chồng: “Ông quay lại hết đi! Đăng lên mạng, cho thiên hạ thấy mấy người ỷ thế h.i.ế.p người như nào!”
Mẹ chồng tôi không xuất hiện, chỉ lạnh lùng gọi cảnh sát.
Khi cảnh sát tới, bà cử thư ký ra tiếp.
Thư ký trình bày rành rọt: Lâm Tự ngoại tình, Kiều Từ Từ biết rõ mình là tiểu tam nhưng vẫn mặt dày chen chân vào Lâm gia. Còn từng ăn cắp bí mật công ty để bán lấy tiền.
Thư ký nhìn thẳng nhà họ Kiều, thẳng thừng tuyên bố:
“Nếu các người có gan đổi trắng thay đen, chúng tôi cũng không ngại dùng pháp luật để đưa sự thật ra ánh sáng.”
Sau đó quay sang nói rõ quan điểm của tổng giám đốc:
“Nếu Lâm Tự muốn cưới cô Kiều, bà ấy không cản. Nhưng sẽ không chi ra một đồng, cũng không tham dự lễ cưới. Tương lai thế nào là do hai người tự chịu.”
Gia đình họ Kiều không được gì, lại mất mặt, trước khi rời đi còn đòi Lâm Tự 10 vạn phí phá thai, nếu không sẽ “đánh gãy chân” hắn.
Lâm Tự lập tức trở thành trò cười trong mắt đồng nghiệp.
Ai sáng suốt cũng nhìn ra — hắn đã bị mẹ vứt bỏ.
Chưa đầy hai ngày sau, hắn dọn về Lâm gia.
Miệng nói đã cắt đứt hoàn toàn với Kiều Từ Từ, cái thai cũng đã “xử lý ổn thỏa”.
Hắn chẳng khó khăn gì để vay được 10 vạn. Nhưng đối đầu với cha mẹ Kiều — loại người không dễ đụng đến — hắn biết nếu không dứt khoát, cuộc sống sau này của hắn sẽ bị giày vò đến thê thảm.
10.
Sáng hôm sau, lần đầu tiên trong đời, Lâm Tự dậy sớm làm bữa sáng cho hai đứa nhỏ.
Ăn xong còn quay sang hỏi tôi: “Em muốn cùng anh đưa con đến trường không?”
Tôi dứt khoát: “Anh đưa con đi đi. Tôi phải đến công ty sớm.”
Hắn cản tôi lại: “Tôi đang cho em một cái bậc thang để đi xuống, em còn muốn gì nữa?”
Tôi gạt tay hắn ra: “Tôi đi làm.”
Lúc ăn trưa, tôi gọi cho bạn thân: “Mình muốn dọn ra khỏi Lâm gia.”
Càng ở lâu, càng dễ bị Lâm Tự quấy rối. Tôi càng sợ mẹ chồng ngầm xem chúng tôi vẫn là “người một nhà”.
Bạn thân hỏi: “Cậu nói với Lý Nam Sơ chưa? Nếu cậu dọn ra, anh ta có đi cùng không?”
Tôi lắc đầu: “Chưa. Mà cũng không định nói.”
Tôi không hiểu anh ấy. Rõ ràng rất quan tâm, rất để ý… nhưng lại chưa từng nói thích tôi. Chỉ là những quan tâm mơ hồ, ngày này qua ngày khác.
Tôi không thích mập mờ.
Bạn thân nói: “Cậu chủ động thử đi! ‘Nữ truy nam, cách tầng sa’ mà!”
Đúng lúc gần sinh nhật, tôi mời Lý Nam Sơ ăn tối, xem như lời cảm ơn vì đã giúp đỡ tôi trong công việc suốt thời gian qua.
Vừa ngồi vào xe anh, Lâm Tự từ đâu lao ra chặn đầu xe.
“Giang Thập Nguyệt! Cô gan lớn thật! Dám làm cái chuyện này sau lưng tôi?!”
Tôi cười nhạt: “Anh vẫn tưởng mình là miếng bánh ngon sao? Với cái loại rác rưởi như anh, chỉ có ruồi nhặng mới bu lấy thôi.”
Hắn cười khinh, quay sang Lý Nam Sơ:
“Mẹ tôi chắc chắn sẽ không cho phép các người ở bên nhau — trừ khi cả hai rời khỏi công ty! Lý Nam Sơ, cậu chẳng qua cũng chỉ là con ch.ó mà mẹ tôi nuôi bên cạnh! Còn cô, Giang Thập Nguyệt, với cái trình độ đó, ngoài công ty tôi ra còn ai muốn nhận? Cô đừng mơ mộng nữa!”
Tôi thấy Lý Nam Sơ không đáp — dù gì Lâm Tự cũng là con trai bà chủ — nên tôi lên tiếng:
“Anh nghĩ mẹ tôi giống anh sao? Nếu mẹ yêu cầu tôi quay lại với anh mới được ở lại công ty, thì ngay lập tức tôi sẽ từ chức!”
Tôi kéo tay Lý Nam Sơ, thẳng thừng: “Đi. Chúng ta cùng đến gặp mẹ.”
Trước mặt mẹ chồng, Lâm Tự gào lên như đứa trẻ bị giành kẹo:
“Mẹ! Mẹ đã cho cô ta bậc thang để bước xuống rồi, vậy mà cô ta không biết điều! Giờ lại đi dây dưa với Lý Nam Sơ! Cô ta muốn phá nát cái nhà này!”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Nếu mẹ giữ con lại chỉ vì chờ Lâm Tự ‘quay đầu’, thì con xin phép rút lui. Con không đặt cược hạnh phúc đời mình vào một người như anh ta.”
Mẹ chồng ngồi lặng nghe từ đầu đến cuối.
Cuối cùng, bà lên tiếng:
“Lúc đầu mẹ giữ con lại, là vì con và hai đứa nhỏ, cũng là vì biết ơn con đã tận tụy cho cái nhà này. Còn bây giờ, con muốn ở lại công ty hay không, là do năng lực của con quyết định. Còn gả cho ai, đó là chuyện riêng của con.”
Bà quay sang Lâm Tự:
“Còn con — bao giờ học được cách làm chồng tốt, người cha có trách nhiệm, người con hiếu thảo… thì hãy lên tiếng phán xét người khác.”
Cuối cùng, mẹ chồng nhìn tôi, chậm rãi dặn dò:
“Lý Nam Sơ có phải người tốt hay không, con phải nhìn bằng con mắt thứ ba. Mười năm nội trợ có thể khiến suy nghĩ con đơn giản hơn người thường. Quan sát kỹ, luôn là điều nên làm.”
Tôi mời Lý Nam Sơ đi ăn thêm một bữa nữa.
Trong bữa ăn, anh tặng tôi một sợi dây chuyền hình hoa hồng.
Tôi nghiêm túc hỏi: “Sợi dây này có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
Anh cười nhẹ: “Tôi thấy em đeo vào sẽ đẹp… nên mua.”
Anh còn hỏi: “Ăn xong mình đi xem phim không?”
Tôi lắc đầu: “Hôm nay chị họ tôi ghé qua. Để hôm khác nhé.”
Anh hơi tiếc nuối, nhưng vẫn dịu dàng gọi taxi cho tôi.
Lên xe, tôi nói với tài xế: “Lái vòng quanh một chút rồi quay lại chờ ở cửa sau nhà hàng.”
Khi xe Lý Nam Sơ rời khỏi nhà hàng, tôi âm thầm bám theo.
Nửa tiếng sau, xe anh dừng trước một trung tâm thương mại.
Một cô gái xinh đẹp, cao ráo, xách đầy túi lớn nhỏ đang đứng chờ.
Anh xuống xe, hôn nhẹ lên trán cô gái ấy, rồi giúp bỏ đồ vào cốp xe.
Cô ta ôm tay anh, nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đầu xuân.
Thì ra là vậy.
Nhìn bằng con mắt thứ ba, quả thật có thể nhìn rõ rất nhiều điều.
Tôi nói với tài xế: “Về nhà thôi.”
Vừa về đến nhà, Đại Bảo chạy ùa ra như cơn gió:
“Mẹ ơi! Con đứng nhất môn tiếng Anh đó nha!”
Tôi xoa đầu con, mỉm cười:
“Con giỏi quá! Phần thưởng của mẹ là… cuối tuần này, cả nhà mình đi công viên giải trí!”
Tiểu Bảo cũng chạy tới ôm chân tôi, hớn hở:
“Yay! Mẹ ơi, rủ bà nội đi cùng nha!”
Tôi gật đầu, ôm cả hai đứa con vào lòng.
Trái tim tôi, cuối cùng cũng tìm thấy một nơi yên ổn.
Hết.